Dưới hiên nghe tiếng chuông - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Kiếp trước, sau khi Văn Nhụy hạ độc ta, Trấn Phủ Ty đã lật tung phủ Tề Vương lên, vị Vương trắc phi này đương nhiên cũng không tránh khỏi bị điều tra. Lúc đó ta mới biết, Vương Thanh Đường vào phủ Tề Vương thực chất là bị ép buộc.

Nàng ta vốn có một ý trung nhân xuất thân bần hàn, người đó tuy không có gia thế nhưng phẩm mạo đoan chính, là một lang quân tốt. Thế nhưng Vương thị vì muốn giữ vững mối quan hệ thông gia với Tề Vương, muốn con trai của trưởng nữ có thể kế vị, đã dùng thủ đoạn cứng rắn chia cắt tiểu nữ nhi và tên thư sinh đó.

Vương Thanh Đường không muốn gả cho tỷ phu, đã hẹn ước cùng thư sinh bỏ trốn. Nhưng đến giờ hẹn, địa điểm hẹn, thư sinh lại không xuất hiện. Vương Thanh Đường đến nơi ở của hắn dò hỏi, mới biết hắn bỗng dưng có được một khoản tiền lớn rồi bỏ về quê.

Vương Thanh Đường tâm chết như tro tàn, đành theo sắp xếp của gia đình gả vào phủ Tề Vương. Nhưng nàng ta đâu biết rằng, tên thư sinh đó đã bị phụ thân nàng sai người giết chết, đến lúc chết, trong tay hắn vẫn nắm chặt cây trâm định tặng cho nàng.

"Ta đã cứu hắn, hiện giờ hắn đang ở trong tay ta." Ta mỉm cười nâng chén trà, "Vương tiểu thư nếu không tin, ta có thể đưa người đi gặp hắn."

Hai tay Vương Thanh Đường không ngừng vò nát chiếc khăn tay: "Ngươi muốn cái gì?"

"Ta muốn các người rời khỏi thượng kinh." Ta thu lại nụ cười, "Đi đâu cũng được, ta có thể giúp các người, còn có thể cho một khoản bạc lớn, bảo đảm nửa đời sau của hai người cơm áo không lo."

"Tại sao ngươi lại..." Nàng ta tự tìm ra lời giải thích, "Ta biết rồi, ngươi làm vậy là vì Văn Nhụy, để Văn Nhụy có thể ngồi lên vị trí Vương phi."

Ta không giải thích. Cứ để nàng ta nghĩ vậy đi. Tề Vương chỉ là cái gối thêu hoa, không đáng ngại. Điều ta cần làm lúc này là khiến Tề Vương mất đi sự trợ lực của Vương thị, phải loại hắn khỏi cuộc chơi sớm hơn.

Có như vậy, kẻ đang định tọa sơn quan hổ đấu kia... mới sớm nhập cuộc.

11

Vào tiết Sương Giáng, Văn Nhụy đón nhận hai tin vui.

Một là Tề Vương phi đã bệnh thề qua đời. Hai là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của nàng ta, Vương nhị tiểu thư Vương Thanh Đường, vì quá đau buồn nên cũng lâm bệnh liệt giường. Vị trí Vương phi của nàng ta coi như đã ván đóng thuyền.

Văn Nhụy tâm trạng tốt đến cực điểm. Lúc gặp ta trong phủ, nàng ta không khỏi buông lời giễu cợt:

"Ôi chao, thật đúng là mỗi người một mệnh. Một tháng trước tỷ tỷ còn nhắc nhở muội chỉ là Trắc phi, giờ đây muội sắp được nâng lên làm Vương phi rồi."

"Nhìn lại tỷ tỷ kìa, Yến thống lĩnh đã bao lâu rồi không tới thăm tỷ nhỉ? Không lẽ nhanh như vậy đã bị thất sủng rồi sao? Chậc chậc..."

Ta không chấp nhặt với nàng ta. Nàng ta đâu biết, ta làm tỷ tỷ cũng đã chuẩn bị cho nàng ta một món quà cưới bất ngờ. Vị nhạc kỹ kia, ta đã đưa nàng ta đến bên cạnh Tề Vương từ sớm. Nhưng khác ở chỗ, kiếp này ta có ơn cứu mạng với nàng ta. Nàng ta vì ta mà mới ẩn nhẫn bên cạnh Tề Vương.

Ba ngày sau tiết Sương Giáng là sinh thần của Quý phi. Văn Nhụy từ sớm đã vào cung bầu bạn với mẹ chồng tương lai, còn ta mãi đến buổi chiều mới cùng Đại bá mẫu nhập cung. Đại bá mẫu đã không còn khích bác ta như trước, bà ta đối với ta rất khách khí, khách khí như đối với một người xa lạ. Rất tốt, sự khách khí này đến sớm hơn kiếp trước tận hai năm.

Đến cung yến, Đại bá mẫu bỏ mặc ta để đi trò chuyện với đám quý phu nhân quen thuộc. Ta không có lấy một tỷ muội quý tộc nào thân thiết, trước kia thì có vài người, nhưng sau khi tổ mẫu mất, Đại bá mẫu không đưa ta đi giao du nên dần dà cũng xa cách. Giờ đây ta lại đính ước với Yến Tùy, họ lại càng kính nhi viễn chi.

Ta ngồi vô vị một lúc, cảm thấy sau khi uống chút rượu có phần ngột ngạt, bèn rời tiệc ra bờ hồ hóng gió. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, phản chiếu mặt hồ lấp lánh, ta nhìn đến xuất thần.

Một tiếng bước chân vang lên phía sau. Ta nghe thấy một giọng nam ôn nhu khiến toàn thân dựng tóc gáy:

"Văn nhị tiểu thư."

12

Ta giật nảy mình quay phắt lại. Một người vốn không nên xuất hiện ở đây đang đứng sau lưng ta, mỉm cười nhìn ta.

Kẻ này độ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, đẹp đến mức gần như yêu dị. Lông mày và đôi mắt rực rỡ, làn da trắng sứ, nhưng sắc môi lại đỏ hồng bất thường như tô son. Ánh mắt lướt qua vừa có nét thiên chân của thiếu niên, vừa ẩn chứa một tia tà khí mê hoặc lòng người.

Cửu hoàng tử, Lý Như Mộ.

Ta dốc sức khống chế biểu cảm của mình, nhưng những đầu ngón tay run rẩy vẫn phản bội ta. Nỗi đau của sự ngạt thở, ánh lửa cháy rực, cùng lời thì thầm dịu dàng mà độc ác của người đàn ông ấy như thủy triều nhấn chìm ta.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ta không tự chủ được mà lùi lại nửa bước. Tại sao hắn lại ở đây... Hắn không nên xuất hiện ở đây!

Lý Như Mộ chăm chú nhìn ngắm gương mặt ta. Chẳng biết có phải là ảo giác của ta hay không, trong đôi mắt hắn hiện lên một tia si mê, nhưng nhanh chóng bị một loại cảm xúc u ám không rõ ràng thay thế.

"Văn nhị tiểu thư dường như quen biết ta?"

 

Ta bấm chặt lòng bàn tay, cố gắng bình tĩnh lại: "Ta không quen biết các hạ, các hạ đột ngột tiến lại gần làm ta giật mình mà thôi."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo