Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nhà có nhiều phòng như vậy, tùy tiện cho tôi một phòng nào cũng được.
Thậm chí là phòng của bảo mẫu cũng được, miễn là tôi có thể được ở lại đây.
Tôi hứa từ nay về sau sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Vừa đi tôi vừa lấy tay nhéo mạnh vào đùi trong một cái.
Đau đến mức nước mắt tôi lập tức ứa ra đầy hốc mắt.
Anh trai sợ nhất là tôi khóc.
Cứ hễ thấy tôi khóc là anh lại luống cuống tay chân.
Lát nữa vào cửa, tôi sẽ ôm chặt lấy đùi anh mà khóc lóc thảm thiết một trận trước đã.
Vừa nãy khóc hơi nhiều rồi, sợ nước mắt trào ra trước lát nữa sẽ không đủ dùng, tôi cẩn thận ngửa đầu lên.
Đến trước cửa phòng anh.
Vừa định gõ cửa, thì nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói của anh trai.
“Nhanh chóng công bố tin tức tôi và Trình Oánh không phải anh em ruột ra ngoài, càng sớm càng tốt.”
Tôi đứng sững lại ở cửa.
Sống mũi cay cay, cuối cùng tôi cũng không thể kìm được nổi nữa, nước mắt như những hạt trân châu điên cuồng rơi xuống.
Dù sao cũng đã làm anh em hơn hai mươi năm rồi.
Vậy mà anh lại ghét bỏ tôi đến thế ư, nôn nóng muốn tống khứ tôi đi đến thế ư?
Lại còn càng sớm càng tốt nữa chứ.
Rõ ràng là tôi đã ngoan đến thế này rồi cơ mà.
Xem ra cho dù tôi có nhận lỗi cũng vô ích thôi.
Thay vì bị đuổi đi, chẳng thà tự mình chủ động rời đi còn giữ được chút thể diện.
Không làm thì không làm.
Anh không cần đứa em gái là tôi đây thì tôi cũng chẳng cần cái người anh trai là anh nữa.
Hừ~
Đầu óc nóng lên, tôi tức hầm hầm bỏ nhà đi luôn.
Đi ra đến ngoài đại lộ, cúi đầu nhìn lại mới thấy hai bàn tay trống trơn chẳng có gì, dưới chân còn đang đi đôi dép lê hình Hello Kitty.
Sờ sờ túi áo, cũng may là điện thoại vẫn còn ở đây.
Nhưng pin chỉ còn chưa đầy 10%.
Đi đâu bây giờ nhỉ?
Cũng không thể thực sự lang thang đầu đường xó chợ được chứ?
Đột nhiên tôi nảy ra một ý, có rồi!
Tôi rút điện thoại ra gọi cho Hoắc Chu.
Rất nhanh cuộc gọi đã được kết nối, phía bên kia truyền tới tiếng nhạc ồn ào cực kỳ.
“Anh Hoắc Chu ơi.”
“Cái gì cơ, nói to lên chút đi, anh nghe không rõ.”
Thế là tôi đứng trên vỉa hè, hét to vào điện thoại:
“Anh Hoắc Chu ơi, anh có cần vợ không?”
Lần này thì anh ta đã nghe rõ rồi.
Thế nhưng anh ta lại nghi ngờ bản thân mình nghe nhầm.
Anh ta vội vàng chạy đến một nơi yên tĩnh.
“Oánh Oánh, anh không nghe nhầm đấy chứ, vừa nãy em nói là em muốn làm vợ anh à?”
Tôi kể cho anh ta nghe chuyện mình là thiên kim giả và bị anh trai đuổi khỏi nhà.
Sợ anh ta không đồng ý, tôi vội vàng bồi thêm một câu.
“Không làm vợ cũng được, làm em gái nuôi cũng tốt, bây giờ em đang không nơi nương tựa, chỉ mong có được một nơi che mưa che nắng là tốt rồi, mỗi tháng anh lại cho em một ít tiền lẻ để tiêu xài là xong.”
“Cần chứ, anh cần.” Hoắc Chu phấn khích nói.
“Trước đây có anh trai em ngăn cản, anh chẳng có cách nào cả, bây giờ hai người đã không còn là anh em nữa rồi, anh cũng không cần phải nhìn sắc mặt anh ta mà sống nữa.”
“Trình Trì không cần em lại càng tốt, sau này em sẽ là người nhà họ Hoắc bọn anh, anh tuyệt đối sẽ không để em phải chịu một chút tủi thân nào đâu.”
“Em đang ở đâu đấy Oánh Oánh, gửi định vị cho anh đi, anh tới đón em ngay đây.”
Tôi cảm động đến mức nức nở sụt sịt.
Sau khi mở chia sẻ vị trí, tôi ngồi xổm bên vệ đường, nhặt một viên đá nhỏ vẽ vạch trên mặt đất để giết thời gian.
Không lâu sau, một chiếc xe bánh mì dừng lại trước mặt tôi.
Tôi đang thắc mắc không biết Hoắc Chu đang định chơi cái trò gì vậy?
Xe sang không đi, sao lại lái một chiếc xe bánh mì cũ nát thế này chứ?
Chẳng lẽ dạo gần đây trong giới đã đổi trào lưu rồi sao?
Hay là bị thua cược trong trò chơi với ai đó nên bị phạt?
Tôi nghiêng đầu, mặt lộ ra một dấu chấm hỏi to tướng.
Chân cũng vô thức đứng dậy, kết quả là đứng lên hơi nhanh nên bị chóng mặt.
Trong lúc mơ hồ tôi thấy có một bóng người lao từ trên xe xuống bước nhanh về phía mình, còn chưa kịp nhìn rõ mặt người đó bản thân đã bị tóm gọn, bị xách lên như xách một con gà con lôi tuột vào trong xe.
Động tác thô lỗ, chẳng ga lăng một chút nào cả.
Sau khi lấy lại được thị giác, tôi sợ đến mức toát cả mồ hôi lạnh.
Anh ơi, em bị bắt cóc rồi!
Tôi sợ tới mức òa lên khóc nức nở.
Tên bắt cóc cũng sợ hãi vội vàng bịt miệng tôi lại.
Hắn nhìn đông ngó tây, giống như đang tìm kiếm cái gì đó.
Tên bắt cóc còn lại đang lái xe phía trước đưa một chiếc túi nilon ra.
“Đây, vẫn còn một cái màn thầu ăn dở đây này, mau bịt cái miệng con nhỏ này lại đi.”
Miệng tôi bị nhét chặt một cái màn thầu trắng lớn.
Màn thầu vẫn còn ấm, mùi thơm của tinh bột khiến cái bụng tôi kêu rồn rột.
Chiếc xe chạy vòng vèo qua mấy con phố, rồi dừng lại trước một căn nhà gỗ nhỏ cạnh một đường hầm bỏ hoang.
Cái màn thầu bị lấy ra khỏi miệng.
Tôi lại bắt đầu gào khóc.
Hai tên bắt cóc ngồi xổm hai bên trái phải nhìn tôi chằm chằm.
Tên bắt cóc A hỏi:
“Cô là con nhà ai?”
Tôi vừa khóc, vừa không kìm được mà trợn trắng mắt thầm khinh bỉ trong lòng.
Đúng là làm ăn không chuyên nghiệp chút nào, đến tên của con tin mà cũng không biết.
Nghĩ đến thân phận của mình, tôi lên giọng hống hách:
“Tôi là ai á?”
“Tập đoàn Trình thị đã từng nghe thấy chưa, tôi chính là đại tiểu thư nhà họ Trình đấy, các người dám bắt cóc tôi, nếu để anh trai tôi biết được, anh ấy nhất định sẽ không tha cho các người đâu.”
Tên bắt cóc B nghe xong, quay sang cười với đồng bọn.
“Vận may của anh em mình tốt thật đấy, bắt được một con cá lớn rồi.”
“Đã bảo mà, người có thể ở nơi đó chẳng có ai thiếu tiền cả.”
Hỏng rồi cái mồm đáng ch e c của mình, thật muốn tự tát cho mình một cái quá đi mất.
Hắn móc điện thoại từ trong túi tôi ra.
“Gọi điện cho anh trai mày đi.”
Tôi sợ đến mức khóc nấc lên từng hồi.
“Nhanh lên đi, kiên nhẫn của tao có hạn, đừng có ép tao gi e c con tin.”
Tôi lại khóc càng dữ dội hơn.
Tên bắt cóc A thấy vậy vội vàng ngăn cản.
“Làm cái gì thế, nói nhỏ thôi chứ, đừng làm con bé sợ phát khiếp lên như vậy.”