Em Gái Ngoan, Gọi Một Tiếng Ông Xã Anh Nghe Xem - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Bây giờ nghĩ lại, sở dĩ anh trai tôi tức giận có thể là vì anh thầm mến người anh em tốt của mình rồi.

 

Mà người anh em tốt của anh lại đem lòng yêu em gái của anh.

 

Thế là tôi bỗng dưng trở thành tình địch của anh.

 

Tôi có oan không cơ chứ.

 

Không chỉ không thể biến anh trai thành chồng, mà anh ấy còn coi tôi là tình địch nữa.

 

Tôi không rõ là anh ở “trên” hay là ở “dưới”.

 

Tôi sợ sau này anh già rồi sẽ bị hộ lý đánh (ý là làm thụ lâu thì bị thông nhiều, cơ vòng rộng ra, dễ đại tiện mất kiểm soát dẫn tới bị hộ lý hành đó các bà =)))), muốn nhắc nhở anh một chút, lại sợ anh cảm thấy mất mặt.

 

Cuối cùng tôi chỉ có thể nói một cách rất ẩn ý: “Anh ơi, em thấy 1 tốt hơn 0, anh thấy sao?”

 

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một đứa ngốc.

 

“Anh thấy cái nào cũng tốt cả.”

 

Tôi lập tức lấy tay che cái miệng đang há hốc của mình lại.

 

Trời đất ơi, là hỗ công.

 

Là do tầm nhìn của tôi hạn hẹp quá rồi.

 

Mạch suy nghĩ của tôi bị cắt ngang.

 

Dưới lầu, anh trai đã chờ đến mức mất kiên nhẫn.

 

“Oánh Oánh, còn không xuống nữa là bọn anh không đợi em đâu đấy.”

 

“Tới đây tới đây.”

 

 

Trên bàn ăn, anh trai ân cần gắp thức ăn cho em gái mới.

 

“Y Y, đừng gò bó quá, sau này đây chính là nhà của em.”

 

Y Y gật đầu, giọng nói mềm mại: “Cảm ơn anh trai.”

 

Lễ phép lại còn ngoan ngoãn, chẳng bù cho tôi.

 

Không chỉ kén ăn, mà còn phải dỗ dành mới chịu ăn, phải đút cho mới chịu ăn.

 

Đã vậy còn phải xem tâm trạng thế nào nữa.

 

Lúc tâm trạng không tốt, món đồ vất vả lắm mới đút được vào miệng cũng có thể bị tôi nhổ ra ngay.

 

Tôi còn dùng ánh mắt “anh làm gì được em nào” để khiêu khích anh.

 

Sau đó ném đũa xuống, hất tóc một cái, hầm hầm bỏ đi.

 

So sánh như vậy, nếu tôi mà là anh trai tôi, tôi cũng chẳng ưa nổi cô em gái này.

 

Tôi cắn chặt đôi đũa trong miệng.

 

Nghĩ bụng lát nữa đợi anh trai gắp thức ăn cho tôi.

 

Cho dù là gắp món gì.

 

Thậm chí là món cà rốt mà tôi ghét nhất đi chăng nữa...

 

Tôi cũng sẽ ăn thật ngon lành cho anh xem.

 

Đợi mãi đợi mãi.

 

Đợi đến khi bát cơm sắp cạn đến đáy luôn rồi.

 

Mà vẫn chẳng đợi được đôi đũa kia vươn về phía bát của mình.

 

Tôi tức giận tủi thân lườm anh một cái.

 

Kết quả lại thấy anh trai đang nhai thức ăn, không biết trong đầu nghĩ tới chuyện gì mà khóe miệng lại còn khẽ nhếch lên nữa chứ.

 

Đáng ghét!

 

Thật là đáng ghét mà!

 

Không gắp thức ăn cho tôi thì tôi tự gắp, cũng có phải là tôi không có tay đâu.

 

Tôi cầm đũa lên, gắp một miếng cà rốt đáng ghét.

 

Trước khi thu tay về, tôi còn cố tình hắng giọng một cái thật to.

 

Dùng ánh mắt liếc xéo quan sát tình hình.

 

Lúc anh trai nhìn sang, tôi liền học theo dáng vẻ của Y Y.

 

Ngoan ngoãn đưa miếng cà rốt vào miệng.

 

Nhai nhai nhai~

 

Ọe~ Cái món cà rốt đáng ghét này.

 

Vừa nhai tôi vừa nhìn anh trai.

 

Dùng ánh mắt nói cho anh biết.

 

Anh nhìn xem bây giờ em ngoan thế này rồi, như vậy chắc anh sẽ không nỡ đuổi em ra khỏi nhà nữa đâu nhỉ?

 

Thế nhưng anh chỉ thản nhiên nhìn tôi một cái, rồi thu hồi tầm mắt ngay.

 

Anh lấy điện thoại ra đi ra ngoài ban công nghe điện thoại.

 

Thừa dịp anh không có ở đây, tôi vội vàng nhổ miếng cà rốt trong miệng ra.

 

Kết quả là anh trai vừa mới đi khuất, ánh mắt Y Y nhìn tôi đã thay đổi hẳn.

 

Trong mắt cô ta toàn là sự căm ghét dành cho tôi.

 

Cô ta đặt đũa xuống, cảnh cáo tôi:

 

“Đừng có diễn nữa, không thấy mệt sao?”

 

“Chị không thấy à, trong mắt anh trai chỉ có một đứa em gái là tôi đây, em gái ruột của anh ấy.”

 

Cô ta còn đặc biệt nhấn mạnh từ “ruột”.

 

Đúng là bắt nạt người quá đáng mà.

 

Tính nóng nảy của tôi trỗi dậy, vừa định mắng người.

 

Thì thấy anh trai đã quay lại rồi.

 

Y Y cũng nhìn thấy.

 

Cả hai chúng tôi đồng thời biến hình, chỉ chớp mắt đã trở thành cô em gái ngoan ngoãn.

 

Ăn ý đến mức giả tạo mà gắp thức ăn cho nhau.

 

Cô ta gắp lên một miếng cà rốt.

 

“Chị ơi, cái này ngon lắm, chị nếm thử đi.”

 

Tôi bỏ vào miệng, mỉm cười nuốt xuống.

 

Nhận thấy vừa nãy cô ta không hề ăn ớt, tôi mỉm cười đáp lễ, gắp một miếng thịt bò xào ớt cay nồng bỏ vào bát của cô ta.

 

“Em gái nếm thử cái này đi, đây là món anh trai chị thích ăn nhất đấy.”

 

Thấy cô ta nghiến răng bỏ miếng thịt vào miệng, còn cười nói: “Ngon thật đấy ạ, xem ra khẩu vị của em và anh trai giống hệt nhau luôn.”

 

Tôi đắc ý rời đi.

 

Cái đồ ranh con này, muốn đấu với tôi à.

 

Anh trai thấy hai chúng tôi chung sống hòa thuận, nói cười vui vẻ.

 

Anh hỏi: “Hai đứa đang tám chuyện gì đấy?”

 

Y Y nhanh nhảu lên tiếng trước.

 

“Vừa nãy chị nói là muốn nhường căn phòng của chị cho em ở ạ.”

 

“Em đã bảo là không cần đâu, nhưng chị cứ nhất quyết đòi nhường cho bằng được.”

 

Mẹ kiếp.

 

Cái đồ trà xanh này.

 

Hóa ra bấy lâu nay cô ta vẫn luôn dòm ngó căn phòng riêng của tôi.

 

Anh trai cũng biết rõ căn phòng đó quý giá tới mức nào đối với tôi.

 

Tôi không nói gì, chỉ tủi thân chớp chớp mắt nhìn anh.

 

Đã ám chỉ rõ ràng đến mức này rồi, anh không thể nào không biết tôi đang nghĩ gì được.

 

Tôi cứ ngỡ là anh sẽ giúp tôi, thế nhưng tôi lại nghe thấy anh nói:

 

“Không sao đâu, chị đã cho thì em cứ ở đi, dù sao bây giờ Trình Oánh cũng không thích hợp để tiếp tục lại đó nữa rồi.”

 

Trong lúc nhất thời, tôi cũng không biết rõ lúc này tôi đang cảm thấy như thế nào nữa.

 

Tôi cúi gầm mặt xuống, gật gật đầu.

 

“Anh trai nói đúng, thân phận bây giờ của em quả thực không còn thích hợp nữa rồi.”

 

Anh trai không thèm để ý đến tôi, chỉ nói với Y Y:

 

“Sau này có thiếu cái gì thì cứ nói với anh.”

 

Nói xong anh còn đưa cho cô ta một chiếc thẻ y hệt như thẻ của tôi.

 

“Muốn mua cái gì cứ mua, hạn mức không giới hạn.”

 

“Cảm ơn anh trai, anh trai tốt quá đi mất.”

 

Tôi cố gắng nhẫn nhịn cho đến khi ăn xong bữa cơm, rồi tự nhốt mình trong nhà vệ sinh.

 

Nước mắt rơi lả chả như những hạt trân châu đứt dây.

 

Đang khóc nức nở thì điện thoại sáng lên.

 

Anh trai gửi cho tôi một tin nhắn.

 

Lát nữa qua phòng anh, anh có chuyện muốn nói với em.

 

Tôi có dự cảm không lành.

 

Trên đường đi tôi thầm hạ quyết tâm.

 

Tôi sẽ chủ động nhận lỗi với anh trai.

 

Hy vọng anh sẽ thái độ của tôi thành khẩn của tôi mà mủi lòng, đừng đuổi tôi đi nữa.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo