Gả Cho Kẻ Thù Của Cha - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
2.

Cho đến hôm nay, Bùi Tranh đã giáng cho ông một đòn nặng nề.
 
Cha ta nghiến răng nghiến lợi:
 
"Con chỉ cần đi đưa tình với Nhiếp chính vương một chút, hai tiểu tử kia biết được chắc chắn sẽ cuống cuồng lên."
 
"Một kẻ nắm binh quyền, một kẻ là tông thất quyền quý, bọn họ mà vì con mà đối đầu với Nhiếp chính vương thì đúng là những tấm bia đỡ đạn tuyệt vời!"
 
"Đến lúc đó, lửa giận của Nhiếp chính vương trút hết lên người bọn họ, làm gì còn rảnh rỗi mà mắng cha nữa?"
 
Nói xong, ông nhìn ta với vẻ mặt đầy tự hào.
 
Khóe miệng ta giật giật, định bụng từ chối, nhưng nhìn cái điệu bộ cha sắp ôm cột cửa khóc rống lên lần nữa, ta đành day thái dương.
 
Thôi vậy, cứ tùy tiện làm cho có lệ, xem như làm tròn chữ hiếu vậy.
 
Thoại bản đều nói thế này:
 
Nữ tử ở giữa đường giả vờ chóng mặt, ngã nhào vào lòng người thương, bốn mắt nhìn nhau, từ đó rơi vào lưới tình.
 
Ta đứng trên con đường mà Bùi Tranh bãi triều bắt buộc phải đi qua, đợi ròng rã nửa canh giờ. 
 
Cuối cùng, từ xa cũng truyền đến một trận tiếng vó ngựa.
 
Người trên lưng ngựa vận cẩm bào huyền sắc, khoác đại bào đen tuyền. Tư thế hiên ngang, gương mặt lạnh lùng sắc sảo. Nói thật lòng, hắn ta đẹp trai vượt ngoài dự liệu của ta, khiến ta nhất thời nhìn đến ngây người.
 
Mãi đến khi hắn thúc ngựa tiến sát ngay trước mặt, nha hoàn Xuân Đào mới theo đúng kịch bản, khô khốc kêu lên một tiếng kinh hãi:
"Á! Tiểu thư, cẩn thận!"
 
Ta vội vàng hoàn hồn, chân nhũn ra, vô cùng lấy lệ "A" một tiếng, rồi cả người đổ ập về phía giữa đường.
 
Bùi Tranh là người học võ, phản ứng cực nhanh, ngay lập tức ghì cương siết ngựa. Thế nhưng, màn anh hùng cứu mỹ nhân như mong đợi đã không xảy ra. Ta ngã một cú "bạch" rõ kêu xuống đất.
 
Giây tiếp theo, một thanh trường kiếm chưa rút khỏi vỏ lạnh lùng tì lên vai ta. Nhìn ngược lên theo thân kiếm, chính là gương mặt không chút biểu cảm của Bùi Tranh.
 
Hắn nheo mắt nhìn ta:
 
"Từ tiểu thư, lệnh tôn hôm nay ở trên triều vừa mới trẹo hông, sao nào, cô cũng muốn gãy chân luôn cho đủ bộ à?"
 
"Hết người này đến người khác, đều muốn ăn vạ bản vương, hai cha con cô bàn bạc kỹ với nhau rồi đấy hả?"
 
Trời đánh thật, hóa ra hắn nhận ra ta!
 
Vẻ mặt cố tỏ ra yếu đuối của ta đông cứng lại. 
 
Đến cả cha ta mà hắn còn muốn sút cho một phát bay đi, thì làm sao có chuyện dính cái "mỹ nhân kế" vụng về này của ta được?
 
Từ Vạn Toàn ơi là Từ Vạn Toàn, cha đúng là cha ruột của con, toàn đẩy con vào hố lửa thôi!
 
Ta đang định nói dối là hắn nhận nhầm người, thì một tiếng quát giận dữ từ phía sau truyền tới:
 
"Đồ cuồng đồ to gan! Giữa thanh thiên bạch nhật, sao dám ức hiếp viên ngọc quý trên tay quan nhị phẩm Đại Chu, đệ nhất mỹ nhân thuần khiết thiện lương của kinh thành, độc nhất ái nữ của Lễ bộ Thượng thư – Từ Vi Nguyệt!"
 
Chu Tử Khiên hôm nay cũng đi đường này. Từ xa thấy ta ngã ngồi trước ngựa của một nam nhân, hắn lập tức thúc ngựa điên cuồng lao tới.
 
Họng hắn vốn to, người qua lại trên đại lộ Huyền Vũ đồng loạt quay đầu nhìn lại. Bùi Tranh nghe xong nhướng mày, vỏ kiếm vẫn tì lên vai ta, nhưng ánh mắt đã thêm vài phần giễu cợt.
 
Mắt ta tối sầm lại. Tên Chu Tử Khiên ch ết tiệt! Ta vốn định sống chế t không thừa nhận, vậy mà hắn gào một tràng dài như đọc sớ, đóng đinh luôn cái hộ khẩu của ta ngay giữa đại lộ.
 
Ta tuyệt vọng lấy khăn tay bịt chặt mặt: "Hức hức hức..."
 
Để ta ch ết luôn bây giờ đi cho rồi.
 
Đợi đến khi lại gần, Chu Tử Khiên mới nhìn rõ người ngồi trên ngựa.
 
"Nhiếp... Nhiếp chính vương?"
 
"Vương gia thế này là... có ý gì? Vi Nguyệt chỉ là một nữ tử yếu đuối, sao dám phiền điện hạ đích thân tuốt kiếm?"
 
Bùi Tranh thu lại trường kiếm, chẳng thèm để ý đến hắn, mà lại nhìn về phía phó tướng sau lưng Chu Tử Khiên:
 
"Lý phó tướng, một nghìn thồ chiến mã mà Binh bộ vừa cấp cho quân doanh, danh sách và số lượng thực tế không khớp nhau. Bản vương nhớ không nhầm, lô chiến mã này là do Chu tướng quân phụ trách kiểm tra?"
 
Chiến mã không khớp danh sách, đó là đại tội lơ là chức trách. Sắc mặt Chu Tử Khiên lập tức trở nên khó coi:
 
"Bản... bản tướng quân lát nữa sẽ đi kiểm tra ngay..."
 
Bùi Tranh cười lạnh một tiếng: "Lát nữa? Chẳng lẽ trong mắt Chu tướng quân, đại sự quân quốc còn không quan trọng bằng một sợi tóc của Từ tiểu thư sao?"
 
Một cái mũ lớn chụp xuống, mồ hôi lạnh của Chu Tử Khiên "vã" ra như tắm. Hắn nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc:
 
"Nhiếp chính vương bớt giận, mạt tướng đưa Vi Nguyệt về trước, sau đó sẽ đi quân doanh kiểm tra ngay!"
 
Nói đoạn, hắn định đưa tay ra đỡ ta. Tay còn chưa chạm tới, trường kiếm của Bùi Tranh đã tùy ý chắn ngang, ngăn cách khoảng cách giữa ta và Chu Tử Khiên.
 
"Luật lệ Đại Lương, võ tướng mặc giáp trụ rong ngựa nơi phố thị đã là vi phạm. Tướng quân còn muốn cùng ngồi chung ngựa với tiểu thư qua gia chưa xuất giá sao? 
 
Ngươi muốn ngày mai Ngự sử đài đàn hặc Từ đại nhân dạy con không nghiêm, hay muốn đàn hặc chính ngươi coi thường quân kỷ, xem quốc pháp như trò đùa?"
 
Giọng Bùi Tranh không lớn, nhưng từng chữ từng câu đều là thiết luật. Tay Chu Tử Khiên khựng lại giữa không trung, đưa ra không được mà rụt lại cũng không xong. 
 
Mặt hắn lúc xanh lúc trắng, cuối cùng rặn ra được một câu:
 
"Chuyện... chuyện danh sách hỏa tốc thật, mạt tướng quả thực phải đi gấp... Vi Nguyệt, nàng... nàng tự bảo trọng, hôm khác ta lại tìm nàng!"
 
Nói xong, hắn kéo phó tướng chạy mất hút. Ta nhắm mắt lại đầy tuyệt vọng. 
 
Hừ, đàn ông đúng là cái loại không tin tưởng được!
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo