Gả Cho Ma, Sống Lại Làm Nữ Thần Y - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Nhìn bộ hỉ phục màu sắc nhạt nhẽo trên người, ta thừa hiểu lần này mình được đưa đi làm thiếp.
 
Tìm hiểu ra mới biết, lần này là Tần phủ bỏ tiền mua ta từ tay đại ca.
 
Ta bỗng nhớ tới kẻ đã cùng ta hợp táng kiếp trước, chính là người nhà họ Tần... Ấy, nhưng mà là vị thiếu gia nào của Tần gia ấy nhỉ?.
 
Ta hoàn toàn mù tịt.
 
Cũng chẳng trách được, năm đó đói kém, ta đói đến mức hoa mắt chóng mặt, còn tâm trí đâu mà quan tâm mình đang nằm cạnh cái thây ma nào.
 
Thế là ta khẽ vén rèm kiệu, hỏi bà mối đang bước đi đầy hớn hở: "Bà mối à, vị gia nào mua ta về vậy?".
 
Đôi gò má đỏ rực của bà mối bỗng cứng đờ lại, nhìn ta cứ như nhìn thấy ma: "Ngủ đến ngớ người rồi hả?".
 
"Là thực sự không nhớ ra được thôi mà".
 
"Đại thiếu gia nhà họ Tần mua ngươi về làm thiếp. 
 
Ngươi coi như gặp vận đỏ rồi đó, nếu Đại nãi nãi mà sinh nở được thì làm gì đến lượt ngươi?. 
 
Có điều làm thiếp ấy mà, khờ khạo một chút mới tốt. Đầu óc thông minh quá, nghe câu nào cũng hiểu ẩn ý thì ngày tháng sau này khó sống lắm".
 
Nói vậy thì, người cùng ta hợp táng kiếp trước... chính là Đại thiếu gia nhà họ Tần?.
 
Lẽ nào hắn đến tìm ta để thực hiện lời hứa kiếp trước?.
 
Ta lắc đầu, xua đi những ý nghĩ lộn xộn trong đầu.
 
Dù sao đi chăng nữa, làm thiếp cho Đại thiếu gia Tần gia vẫn tốt hơn vạn lần làm vợ lão què họ Tôn, cái kiếp đó nào có phải là sống cho ra hồn người.
 
Giữa những năm tháng bấp bênh này, vận mệnh người phụ nữ chẳng khác nào cánh bèo trên nước, chỉ có thể tìm cách sinh tồn trong kẽ hở, vạn sự chẳng thể theo ý mình.
 
Vì vậy trước mắt cứ đi bước nào hay bước ấy đã.
 
Chỉ mong Đại thiếu gia nhà họ Tần là người đáng để trông cậy.
 
Kiệu hoa vào bằng cửa sau.
 
Chẳng có hôn lễ rình rang, cũng chẳng có tân khách.
 
Tần phủ vắng lặng tựa như vừa có đám hiếu.
 
Đêm xuống, Đại thiếu gia đẩy cửa bước vào, mang theo một luồng gió lạnh.
 
Gương mặt hắn hơi ửng hồng, có lẽ là vừa uống chút rượu.
 
Ta ngồi ngay ngắn, không dám nhìn thẳng vào hắn.
 
Nhưng khóe mắt vẫn liếc thấy bóng dáng cao quý kia đang từng bước tiến lại gần.
 
Đúng lúc đó, từ nơi không xa vang lên tiếng chén trà vỡ tan nát.
 
Ta giật nảy mình.
 
Đôi chân của Đại thiếu gia cũng như bị đóng đinh tại chỗ.
 
Hắn nhìn về hướng phát ra âm thanh, khẽ lắc đầu thở dài.
 
Ngay sau đó là những tiếng mắng nhiếc chói tai truyền đến.
 
"Lúc chưa cưới thì nói hay hơn hát, giờ thì... hừ, toàn là quân nói láo!. Đồ đáng tội nghìn đao, đã đi chỗ ả ta thì sau này đừng có vác xác về đây nữa!. Để ta phải thui thủi trong căn phòng trống này, chi bằng tre o c ổ lên xà nhà cho xong chuyện".
 
Xem ra đây chính là Đại nãi nãi rồi.
 
Và cái chuyện nạp thiếp này, đôi vợ chồng họ vẫn chưa bàn bạc ổn thỏa.
 
Lòng ta chùng xuống — lẽ nào sống lại một lần nữa vẫn chẳng được hưởng ngày lành?.
 
"Nàng chính là Tô Niệm?" Đại thiếu gia hỏi.
 
Ta gật đầu.
 
Trên lầu lại vang lên một trận đổ vỡ loảng xoảng.
Chắc là đồ đạc có thể đập đều đã tan nát hết rồi, giờ chỉ còn lại tiếng chửi rủa ầm ĩ.
 
Ta cảm thấy bứt rứt khắp người, chỉ hận không thể bịt tai lại.
 
Cuối cùng, Đại thiếu gia không chịu nổi uy lực của Đại nãi nãi nữa, nói với ta: "Ta đi xem cô ấy một chút".
 
Ta lại gật đầu.
 
Hắn vừa đi, ta bỗng thấy nhẹ cả người.
 
Chộp lấy quả táo trên bàn, ta nằm kềnh ra giường, ăn lấy ăn để như hổ đói.
 
Kể từ hôm đó, Đại thiếu gia không xuất đầu lộ diện nữa.
 
Nghe nói Đại nãi nãi làm mình làm mẩy, đến chỗ Lão gia và Lão phu nhân quậy một trận tưng bừng.
 
Cuối cùng đôi bên nhượng bộ, giao hẹn nếu đến cuối năm mà cô ta mang thai thì sẽ đuổi ta đi.
Thế là ta bỗng dưng thành kẻ rảnh rỗi nhất Tần phủ.
 
Chẳng còn cách nào khác, ta đành tự tìm thú vui cho mình, hằng ngày sau bữa ăn đều đi dạo loanh quanh, cố gắng nắm rõ sơ đồ và các lối đi trong cái đại trạch này.
 
Hôm ấy, ta bị một mùi hương dược liệu dẫn lối đến một tiểu viện hẻo lánh.
 
Nơi này cỏ dại mọc um tùm, trông có vẻ như chẳng có người ở.
 
Nhưng khi ta đẩy cửa bước vào phòng, bỗng giật mình khi thấy một người đang nằm trên giường.
Ta run rẩy tiến lại gần, bấy giờ mới nhìn rõ một gương mặt gầy rộc chỉ còn da bọc xương.
 
Lúc đầu ta còn tưởng đó không phải là người sống, mãi đến khi cảm nhận được hơi thở yếu ớt như tơ của hắn, ta mới hoảng hốt hỏi: "Chàng là ai? Sao lại nằm ở đây?".
 
Ánh mắt người đó dừng lại trên người ta, nhưng không trả lời câu hỏi.
 
"Không có ai chăm sóc chàng sao?".
Hắn vẫn im lặng.
 
Ta đành đưa tay vào trong chăn, tìm lấy cổ tay hắn để bắt mạch.
 
Chậc chậc, cái mạch tượng này... quả thực là muốn đòi mạng người ta mà.
 
Bỗng nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng sột soạt, ta sợ tới mức vội vàng lẻn vào phòng trong trốn biệt.
 
Lát sau, từ khe cửa ta thấy một tên hạ nhân che kín mũi miệng bước vào, đổ bát thuốc vào miệng người kia.
 
Động tác của hắn nhanh thoăn thoắt, cứ như thể chẳng muốn nán lại dù chỉ một giây.

Hắn vừa đi, ta liền rón rén bám theo sau.
Ta thấy hắn giật phăng miếng vải che mặt ra, hít thở lấy hít thở để.
 
Mà gương mặt đó... trông quen quen.
 
"Thúy Liên?" Ta thốt lên đầy vẻ kinh ngạc.
 
Cô ta nhìn kỹ lại, mừng rỡ reo lên: "Tô Niệm! Ngươi cũng đến Tần phủ làm việc à?".

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo