Gả Cho Ma, Sống Lại Làm Nữ Thần Y - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
2.
Ta và Thúy Liên là đồng hương, cũng coi như là chỗ quen biết cũ.
 
Gặp được nhau ở cái phủ đệ bạc bẽo này, tự nhiên thấy thân thiết vô cùng.
 
Cô ta bấy giờ mới biết tiểu thiếp mà Đại thiếu gia mới nạp cách đây không lâu chính là ta.
 
"Thật là xót xa cho ngươi. Trước nay ngươi toàn sống cảnh cơm no áo ấm, ai mà ngờ phụ thân ngươi lại xảy ra chuyện như vậy".
 
Cha ta vốn là một lang trung có tiếng trong vùng, gia cảnh tuy không giàu nứt đố đổ vách nhưng cũng dư dả hơn nhiều người.
 
Chỉ tại kẻ tiểu nhân hãm hại, vu cho cha ta bốc thuốc chế t người.
 
Quan phủ tống ông vào đại lao.
Cha ta phẫn uất quá độ, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng rồi qua đời.
 
Từ đó gia đạo sa sút, huynh tẩu không dung nạp nổi ta, vội vã đem ta gả đi cho xong chuyện.
Sau đó là những chuỗi ngày bị nhà chồng hành hạ và sỉ nhục không ngớt.
 
Những chuyện trong khoảng thời gian đó, ta không bao giờ muốn nhớ lại, mỗi một chi tiết đều là nỗi đau thấu xương.
 
Thế nên ta lắc đầu: "Chuyện cũ không cần nhắc lại nữa".
 
"Haizz, đã làm thiếp thì phải vạn phần cẩn thận. Đại nãi nãi không phải dạng vừa đâu, lúc cô ta nổi điên lên thì đáng sợ lắm đó" Thúy Liên tốt bụng dặn dò.
 
Ta cười khổ: "Ngay ngày đầu vào cửa ta đã được lĩnh giáo rồi".
 
Ta lại hỏi Thúy Liên, người sống ở đây là ai?.
 
"Là Nhị thiếu gia nhà họ Tần đó. Ngài ấy bị bệnh lao, sống nay c hết mai, ngươi mau đi đi, kẻo lại lây bệnh thì khổ".
 
Bệnh lao?.
 
Ta ngạc nhiên.
 
Chứng bệnh của Nhị thiếu gia rõ ràng không phải bệnh lao, chẳng qua là cơ thể thực sự quá suy nhược mà thôi.
 
Ta định hỏi Thúy Liên kỹ hơn một chút thì nghe bên kia có người gọi cô ta đi làm việc.
Vì vậy đành phải chào tạm biệt.
 
Ta đi ra sân sau, lật xem đống bã thuốc còn đang bốc hơi nóng mà Thúy Liên vừa đổ đi, trong lòng càng thêm hoài nghi.
 
Mấy vị thuốc này toàn là thứ đại hàn, người khỏe mạnh uống vào còn chịu không thấu, huống chi là hắn.
 
Mạch của hắn vốn đã trầm trì vô lực, lại cứ dội thuốc này vào thì e là chẳng trụ nổi qua mùa đông năm nay.
 
Thật là kỳ quái.
 
Nhị thiếu gia chẳng lẽ không phải con trai của Lão gia sao? Rốt cuộc là ai trong Tần phủ lại muốn hại chế t hắn?.
 
Hôm sau, ta lại mang theo những thắc mắc này tìm gặp Thúy Liên để hỏi cho rõ ngọn ngành.
Cô ta nói cũng không rõ vì sao Nhị thiếu gia lại bị chẩn đoán là bệnh lao, trên bảo sao thì hạ nhân biết vậy thôi.
 
Nhị thiếu gia từ nhỏ sức khỏe đã yếu, nên mọi người đều đinh ninh rằng hắn sẽ không qua khỏi trận bạo bệnh này, thế là vứt bỏ hắn trong cái xó xỉnh của Tần phủ.
 
Dù sao cũng là bệnh truyền nhiễm, chẳng hạ nhân nào muốn hầu hạ.
 
Nhị thiếu gia từng có ơn với Thúy Liên, cô ta không nỡ nhìn hắn cô độc khổ sở nên chủ động nhận việc này.
 
Cũng chẳng có gì khó khăn, hằng ngày mớm cho hắn ba bữa cơm, rồi sắc thang thuốc người ta đưa tới cho hắn uống là xong.
 
Còn việc có giữ được mạng hay không thì đành tùy vào số trời.
 
"Tô Niệm, có chuyện gì không ổn sao?" Thấy vẻ mặt ta đăm chiêu, Thúy Liên lo lắng hỏi.
 
"Ngươi kể ta nghe trước đi, Nhị thiếu gia có ơn gì với ngươi?" Ta hỏi.
 
"Nhị thiếu gia là vị chủ tử tình nghĩa nhất Tần phủ này đó. Nếu không có Nhị thiếu gia, mạng của mẹ ta đã chẳng còn. Thế nên dù có mạo hiểm tính mạng, ta cũng phải lo cho ngài ấy".
 
Đã vậy, ta liền nói hết những điểm đáng ngờ cho cô ta nghe.
 
Thúy Liên trợn tròn mắt không dám tin: "Ngươi nói... Nhị thiếu gia không phải bị bệnh lao? Thuốc ta cho ngài ấy uống là thuốc độc để từ từ lấy mạng sao?".
 
"Chính xác là vậy. Trong Tần phủ này, có kẻ muốn hại Nhị thiếu gia".
 
Thúy Liên lập tức bật khóc, tự tát vào mặt mình: "Vậy chẳng phải ta đã thành kẻ lấy oán báo ân sao? E là sẽ phải xuống địa ngục mất!".
 
Ta vội vàng bịt miệng cô ta lại: "Thúy Liên, kẻ không biết không có tội. Ngươi là có tâm tốt. Chuyện này chỉ trách những kẻ đã lợi dụng ngươi thôi. Thế nên bây giờ tuyệt đối không được đánh động, nếu không Nhị thiếu gia sẽ càng nguy hiểm hơn".
 
Thúy Liên gật đầu lia lịa, gỡ tay ta ra: "Vậy bây giờ phải làm sao?".
 
"Ngươi đem thuốc qua đây cho ta xem trước đã".
Thúy Liên lấy gói thuốc ra, bên trong còn kèm theo một gói bột trắng không tên.
 
"Gói bột này mỗi lần sắc thuốc xong thì đổ vào bát, người ta bảo đó là thuốc dẫn".
 
Tiếc là với bản lĩnh của ta, vẫn chưa nhìn ra được thành phần cụ thể bên trong.
 
Nhà ta tuy mấy đời hành y nhưng thuật trị bệnh truyền nam không truyền nữ, mớ kiến thức ta có hiện giờ chẳng qua cũng chỉ là học lỏm được chút bề ngoài mà thôi.
 
Nhưng có dùng ngón chân để nghĩ cũng biết gói bột này chẳng phải thứ gì tốt lành.

"Ngươi có biết thang thuốc này là ai bảo ngươi cho uống không?" Ta hỏi.
 
"Không rõ lắm. Dù sao thì hằng ngày Hồ quản gia đều nhờ người gửi tới, ta cứ thế sắc lên thôi".
Hồ quản gia... chắc cũng chỉ là làm việc theo lệnh thôi.
 
Thúy Liên khổ sở: "Ngươi nói có người hại Nhị thiếu gia, vậy thì ai trong Tần phủ này cũng đáng nghi hết. Dù sao Nhị thiếu gia cũng không phải con ruột của Lão phu nhân".
 
Ta ngẩng lên: "Chuyện này là sao?".
 
Thúy Liên ghé sát tai ta thì thầm: "Lão phu nhân vốn là nhân tình bên ngoài của Lão gia, nhưng lại mang thai trước cả Nguyên phối. Kết quả là Nguyên phối — cũng chính là mẹ đẻ của Nhị thiếu gia — bị khó sinh mà ch ết, Lão phu nhân mới được rước vào phủ. 
 
Theo lý mà nói, con của Nguyên phối mới là đích trưởng tử. Nhưng Lão phu nhân nhất quyết không chịu, cứ khăng khăng đòi đưa thân phận của mình lên hàng chính thất, không ngờ lại thành công thật. 
 
Những chuyện này ta cũng là nghe loáng thoáng sau khi vào Tần phủ làm việc thôi, chứ không làm sao biết được bà Lão phu nhân trông hiền từ đó lại là hạng người như vậy".

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo