10.
Ta hỏi Nhị gia tiền.
Ngài ấy vẻ mặt khó xử: "Nàng coi ta là chủ tiệm cầm đồ chắc? Đào đâu ra ba trăm lượng ngay lúc này chứ?"
"Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn Hòa Vi tiếp khách?"
Nhị gia lặng thinh một lát rồi nói: "Đợi đến tối, nàng theo ta đi một chuyến."
Ta biết ngay là ngài ấy có cách mà.
Nhị gia vốn có tài khiến tiền đẻ ra tiền.
Đêm khuya, chúng ta mò mẫm quay lại Tần phủ.
Tần phủ giờ đây người đi nhà trống, vắng lặng như một dinh thự ma, gió thổi hun hút như tiếng oan hồn gào thét.
Dưới gốc cây hòe già to nhất phủ, Nhị gia dùng cuốc đào lớp đất đá lên, cuối cùng đào ra được một cái hũ sành nặng trịch.
Về đến nhà, ta mở nắp hũ, thấy bên trong đầy ắp vàng bạc châu báu mà ngây người cả ra.
"Hồi nhỏ có lần đại ca ăn trộm đồ rồi đổ vấy cho ta, mẫu thân đã đánh ta một trận nhừ tử. Cha biết mẫu thân thiên vị nhưng cũng chẳng có cách nào.
Có lẽ vì áy náy nên khi ta lớn hơn một chút, ông đã lén chôn cái hũ này dưới gốc cây, nói là sợ sau này ta chẳng được chia chác gì nên để dành trước cho ta.
Bất cứ lúc nào cần đều có thể đến lấy. Ta vốn tưởng cả đời này cũng chẳng cần dùng đến nó, nhưng... giờ cứu người là quan trọng, không quản được nhiều thế nữa, dù sao Nguyệt Nhi cũng không thể không có mẹ."
Nhị gia quả thực là người nhân hậu, lần này Hòa Vi cuối cùng cũng có cứu rồi.
Nhưng không ngờ, vẫn chậm mất một bước.
Hòa Vi vì không muốn làm liên lụy đến chúng ta nên đã th ắt c ổ t ự vẫ n ngay trong đêm đó.
Khi ta lại đến Xuân Mãn Lâu, th i th ể của cô ấy đã được đặt ở cửa, trên người đắp một tấm vải trắng bẩn thỉu.
"Các người trông coi người kiểu gì thế hả?!" Ta túm lấy áo tú bà mà đòi công đạo.
Nào ngờ bị mụ ta hất văng ra: "Người ch ết rồi, nói gì cũng muộn. Năm mươi lượng, các người mang xác đi đi."
Thế là ta dùng năm mươi lượng mua lại t hi th ể Hòa Vi, lo liệu hậu sự chu toàn.
Trước khi c hết, Hòa Vi để lại cho ta một bức thư tuyệt mệnh, vừa để xin lỗi ta, vừa gửi gắm ta chăm sóc đứa con gái nhỏ.
"Nguyệt Nhi mà theo Hồ Tam thì chắc chắn không có ngày lành, không chừng ngày nào đó cũng bị bán vào Xuân Mãn Lâu mất. Ngươi nhất định phải bảo vệ nó giúp ta, không cầu coi như con ruột, chỉ cần cho nó được ăn no mặc ấm là ta mãn nguyện rồi. Đã nói là nợ ngươi không trả nổi, cuối cùng lại càng nợ nhiều thêm. Tô Niệm, ngày rộng tháng dài, kiếp sau để ta bảo vệ ngươi."
Ta mang di thư của Hòa Vi đi tìm Hồ Tam.
Hắn vừa hút xong một liều thuốc, trong căn nhà rách nát chẳng có lấy một vật đáng giá, đứa bé đáng thương vì đói mà khóc thét lên.
Ta dùng một chiếc vòng ngọc đổi lấy Nguyệt Nhi, nhân lúc hắn đang phê thuốc lờ đờ mà bắt hắn lập giấy trắng mực đen.
Sau đó chỉ cần bỏ tiền mua chuộc quan phủ để Nguyệt Nhi nhập hộ khẩu vào nhà ta là xong.
Về sau, nghe nói Hồ Tam đã đem cầm chiếc vòng ngọc đó, lấy tiền đi đánh bạc thâu đêm và thắng được một món hời nhỏ.
Nhưng số hắn không có mạng giữ của, sau đó lại nướng sạch vào tiệm hút.
Nợ nần chồng chất, hắn lại đến tìm ta đòi tiền.
Ta không cho, hắn liền dở thói đi cướp.
Không lâu sau thì quả báo cũng tới, người ta phát hiện hắn ch ết gục trên phố, trên người chằng chịt vết dao, m áu chảy đến cạn khô, thật khiến người ta thở dài ngao ngán.
Năm sau, đúng lúc tân hoàng lên ngôi, đại xá thiên hạ, Lão gia và Đại gia được kết thúc thời hạn lưu đày sớm và được thả về nhà.
Họ không còn nơi nào để đi, đành tạm thời tá túc tại nhà chúng ta.
Đại gia nhìn bé Nguyệt Nhi ngoan ngoãn đáng yêu thì vui mừng khôn xiết: "Ngày nhớ đêm mong, cuối cùng ta cũng được gặp con gái rồi."
Lòng ta có chút ngổn ngang, bởi thấp thoáng trên gương mặt Nguyệt Nhi vẫn thấy bóng dáng của Hồ Tam.
Nhưng trước niềm vui của Đại gia, điều đó dường như cũng không còn quan trọng nữa.
Thôi thì cứ để bí mật này mãi mãi là bí mật đi.
Cứ để Hòa Vi nợ ta thêm một ân tình nữa vậy.
Sau trận lũ lụt, dịch bệnh hoành hành kéo đến.
Ta khổ luyện y thuật, tay nghề ngày một tinh thông.
Giờ đây gia đình đã đoàn tụ, Nhị gia muốn cầu một sự ổn định nên bàn với ta mở một tiệm thuốc.
Cha cũng ủng hộ, dùng chút quan hệ cũ, tiệm thuốc nhanh chóng được khai trương.
Ta trở thành một nữ lang trung hiếm hoi.
Ban đầu bách tính thấy lạ, hoài nghi năng lực của ta, ai nấy đều mang tâm lý xem náo nhiệt khiến tiệm thuốc vắng như chùa Bà Đanh.
Nhưng lâu dần, nhờ tiếng lành đồn xa, người đến thăm khám bắt đầu tấp nập không ngớt.
Nhị gia giỏi việc kinh doanh quản lý, nên chuyện mua bán, định giá, hay thuê mướn nhân công đều do một tay ngài ấy lo liệu.
Ta chỉ việc chuyên tâm xem bệnh.
Đợi Nguyệt Nhi lớn hơn một chút, ta thường mang con bé theo bên mình để nó được tai nghe mắt thấy.
Nguyệt Nhi thông minh, tuổi còn nhỏ mà chỉ cần ngửi mùi đã phân biệt được các loại dược liệu.
"Nhị thẩm," Nguyệt Nhi xoa xoa cái bụng lùm lùm của ta hỏi: "Bên trong là đệ đệ hay là muội muội ạ?"
Ta xoa đầu con bé mỉm cười: "Ta cũng không biết nữa. Nhưng chắc chắn sẽ giống con, là một vị lang trung nhỏ cực kỳ giỏi giang."
[HOÀN]