Gả Cho Ma, Sống Lại Làm Nữ Thần Y - 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
9.
Ta không hỏi nhiều, vội vàng đi theo ngay.
 
Đại nãi nãi gặp ca khó sinh, đau đến mức gần như hôn mê, tình hình vô cùng nguy kịch.
 
Ta không ngừng gọi tên cô ấy: "Hòa Vi, tỉnh lại đi, đừng ngủ!"
 
Trong lúc bất khả kháng, ta còn phải vừa tát vừa véo cho cô ấy tỉnh, chỉ sợ cô ấy cứ thế mà một đi không trở lại.
 
Vật lộn suốt một đêm, đứa bé cuối cùng cũng chào đời, nhưng Đại nãi nãi cũng chỉ còn lại nửa cái mạng.
 
Cô ấy gắng gượng thân thể yếu ớt trên giường mà khấu đầu tạ ơn ta, nói rằng ân tình này kiếp này nếu không trả hết, kiếp sau xin làm trâu làm ngựa để đền đáp.
 
Những ngày sau đó, để điều dưỡng thân thể cho cô ấy, ta tìm mọi cách mua thuốc, lại thường xuyên mang đồ ăn thức uống qua.
 
Khi sức khỏe hồi phục đôi chút, cô ấy mới thành thật kể cho ta nghe mọi chuyện.
 
Hóa ra năm xưa là Hồ quản gia đã nhờ người tráo cô ấy ra khỏi lao ngục.
 
Vì chuyện này mà Đại gia rất mực cảm kích, bởi lúc đó cô ấy đã mang long thai, cốt nhục Tần gia không thể chịu nổi cảnh đày ải.
 
"Đại gia dặn dò Hồ Tam phải chăm sóc ta thật tốt, nói rằng đợi ngày chàng ấy có lại tự do, nhất định sẽ quay về tìm ta."
 
"Nhưng đứa bé này là của ai?" Ta không nhịn được mà hỏi.
 
Đại nãi nãi cúi đầu: "Ta cũng không biết. Thôi thì cứ đợi thêm chút nữa, đứa bé lớn lên giống ai thì là của người đó."
 
Dưới sự chăm sóc của ta, sức khỏe cô ấy ngày một tốt lên.
 
Nhưng cuộc sống vẫn vô cùng gian nan, đa số bách tính đều rơi vào cảnh ăn bữa nay lo bữa mai.
 
Đại nãi nãi không còn sống cảnh nuông chiều nữa mà thay bằng bộ quần áo thô rách, cần mẫn lao động. 
 
Thi thoảng cô ấy lại mang chút đồ ăn qua nhà ta, coi như là lời cảm ơn, đặt đồ xuống là đi ngay, tuyệt không nói nhiều nửa lời.
 
Ta ghi tạc tấm chân tình này, cứ ngỡ ngày tháng sau này sẽ êm đềm dần lên.
 
Nào ngờ, kho lương dự trữ của nhà ta vẫn bị Hồ Tam dòm ngó.
 
Hắn tập hợp một đám thân hữu, thừa lúc đêm tối kéo đến cướp lương thực. Gạo diện đều bị bọn chúng khuân đi sạch, khí thế hung hãn vô cùng.
 
Cũng phải thôi, thời loạn lạc khó phân biệt người và quỷ, trước cái đói, con người ta thường chẳng còn nhân tính gì để nói.
 
Kết quả là ngày hôm sau nghe tin người trong làng bọn họ có không ít kẻ bị trúng độc, thậm chí có người còn mất mạng.
 
Ta chẳng thấy lạ, bởi số gạo diện bọn chúng cướp đi vốn là hàng lưu kho không đúng cách nên đã bị nấm mốc, lẽ ra phải vứt đi từ lâu, chỉ vì đang lúc thiên tai sợ gây chú ý nên ta mới chưa kịp xử lý.
 
Nghe đâu đêm đó đám cướp mang về nấu một nồi cơm trắng thật lớn, rồi như lũ ma đói mà nhét đầy bụng, sau đó thì lần lượt đổ gục vì khó chịu.
 
Hàng xóm xung quanh ngửi thấy mùi cơm thơm chạy tới xem, nhìn thấy gạo diện thì mắt xanh lè như mắt sói, tranh nhau cướp bóc như lũ chuột nhắt.
 
Thật khó mà tưởng tượng nổi đêm đó kinh hoàng đến nhường nào.
 
Cuối cùng có 35 người trúng độc, trong đó 5 người ăn nhiều nhất đã t ử v ong.
 
Vốn tưởng đây là chuyện ác giả ác báo, nào ngờ quan phủ đột nhiên người đến bắt ta và Nhị gia đi.
 
Hóa ra là tên Hồ Tam kia vừa ăn cướp vừa la làng, vu khống rằng ta bỏ độc vào số gạo diện "biếu" cho bọn chúng nên mới gây ra bi kịch này.
 
Đám quan lại hồ đồ, căn bản không thèm nghe ta và Nhị gia giải thích.
 
"Tô thị, ngươi nói số gạo diện đó là do Hồ Tam cướp đi, vậy có nhân chứng, vật chứng gì không?"
 
"Vật chứng chính là mấy gánh gạo kia, nhân chứng là ta và Hiếu Khanh."
 
"Thế thì không chứng minh được là người ta đi cướp."
 
Đã vậy, chúng ta có trăm miệng cũng khó mà bào chữa.
 
"Giam lại hậu xét!"
 
Cứ thế, ta và Nhị gia bị tống vào đại lao.
 
Ta thì không sao, chỉ lo Nhị gia không chịu nổi cực hình mà tái phát bệnh cũ.
 
Ngay lúc ta đang sầu não không biết làm sao để thoát tội, thì sự việc xoay chuyển.
 
Vụ án xuất hiện một nhân chứng mới.
Chính là Hòa Vi.
 
Hòa Vi quỳ trước công đường, tố cáo toàn bộ tội ác của Hồ Tam, giải nỗi oan khuất cho chúng ta.
 
Đúng lúc vợ lẽ của tên quan hồ đồ kia đang lục đục, hắn không có tâm trí đâu mà quản mấy chuyện vặt vãnh này, nên sai người đánh Hồ Tam hai mươi đại bản rồi thả chúng ta ra.
 
Ta cảm kích không thôi, nắm lấy tay Hòa Vi mà tạ ơn.
 
Cô ấy lại rưng rưng nước mắt lắc đầu: "Hồ Tam điên rồi, hắn không còn là người nữa. Hắn lấy oán báo ân, vậy mà lại dám vu oan giá họa cho các người! Tô Niệm, ơn cứu mạng của ngươi, ta sợ đời này cũng không trả nổi."
 
Ta lau nước mắt cho cô ấy: "Nghe nói hắn dính vào cái thứ phù dung cao (thuốc phiện) đó rồi, đấy là cái hố không đáy. Giờ ngươi lại đứng ra tố cáo hắn, chỉ sợ ở bên cạnh hắn ngày tháng sau này sẽ không yên ổn. Hay là dọn qua nhà ta ở đi? Cũng có chị có em mà chăm sóc nhau."
 
Cô ấy lắc đầu: "Làm sao ta có thể làm phiền ngươi thêm nữa. Yên tâm đi, hắn không làm gì được ta đâu."
 
Cuối cùng, Hòa Vi lủi thủi ra về một mình.
Lòng ta cứ bồn chồn không yên, luôn cảm thấy sắp có chuyện chẳng lành.
Và quả nhiên là có chuyện thật.
 
Hồ Tam vì muốn trả thù nên đã đánh Hòa Vi một trận thừa sống thiếu ch ết, sau đó đem bán vào kỹ viện.
 
Nghe tin đó, ta lập tức phi như bay đến Xuân Mãn Lâu để cứu người.
 
Tú bà bỏ ra năm mươi lượng bạc mua Hòa Vi, nhưng vừa quay tay đã hét giá ba trăm lượng.
"Đúng ba trăm lượng, cho ngươi thời gian một ngày, quá thời hạn này thì nó cũng như những đứa khác, phải tiếp khách thôi."
 
"Được, ba trăm lượng thì ba trăm lượng!" Ta hét lớn về phía trên lầu: "Hòa Vi! Đợi đấy, ta sẽ sớm tới chuộc cô!"
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo