Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong buổi tiệc từ thiện, tôi gặp lại bạn trai cũ đã chia tay từ ba năm trước.
Tôi đảo mắt nhìn thấy bộ đồ cao cấp của hắn, cười hỏi: “Ồ, tiền học phí đã trả xong rồi à?”
Hắn lại trả lời một cách mỉa mai: “Em trai bị bệnh nặng của cô đã khỏi chưa?”
Học đại học bốn năm, tôi đã từng cùng với Lục Vũ Thâm ăn rất nhiều mì gói, tổng cộng những thứ đó cũng không bằng một cái khuy áo của hắn hiện giờ.
Mà buồn cười nhất là, tôi đã từng thật sự nghĩ, có lẽ tình yêu chân thành sẽ không quan tâm đến xuất thân
1.
Tôi và Lục Vũ Thâm khi chia tay cũng không có mặt mũi lắm, vì thế, trong một khoảng thời gian rất dài, bạn bè gặp nhau ba tiếng “Lục Vũ Thâm” đã trở thành cấm kỵ.
Bởi vì, cho dù ai cũng không nghĩ, một thiên kim tiểu thư trắng trẻo, xinh đẹp, giàu có, đã bỏ bốn năm liền để giả nghèo yêu đương, lại còn chẳng có kết cục gì.
Tôi theo đuổi Lục Vũ Thâm cũng thành trò đùa mà cả trường đều biết.
Theo Mạnh Vân, tôi rõ ràng làm chó liếm (1) bốn năm liền.
Bốn năm làm chó, một sớm làm người.
Tôi cùng với Lục Vũ Thâm ăn cháo trắng bốn năm liền, cũng ăn tất cả các loại mì gói rẻ tiền trên thị trường.
Mãi cho đến một đêm trước khi chia tay, tôi mới tự hỏi một cách nghiêm túc.
Có phải hắn là người đặc biệt nhất trong số đông những đứa học sinh nghèo không?
Vào một buổi chiều bình thường sau khi tốt nghiệp, tôi đã gửi tin nhắn: “Chia tay đi, tôi cảm thấy chúng ta không có tương lai.”
Mà Lục Vũ Thâm chỉ đơn giản mà trả lời một từ: “Được!”
Không hỏi han, không quan tâm, bình tĩnh giống như hắn chỉ là ra cửa mà thôi.
Nhưng mà tôi lại phát điên.
Là sau khi tôi bị hắn xoá mọi phương thức liên hệ vẫn theo đuổi không bỏ, thậm chí còn muốn thẳng thắn với hắn.
Nhà tôi rất có tiền, nhiều đến nỗi quá mức tưởng tượng của hắn, tôi có thể chống đỡ phí tổn cho toàn bộ quãng đời còn lại của hắn, chỉ cần hắn đừng rời khỏi tôi
Bạn gái thân của tôi nói, đây chính là não yêu đương thành tinh.
Lục Vũ Thâm đã thương hại cho cái não yêu đương này của tôi bằng cách, hắn chưa cho tôi bất luận cơ hội nào để dây dưa.
Hắn thay đổi số điện thoại, WeChat, tài khoản xã giao.
Giống như bốc hơi khỏi nhân gian, tôi hoài nghi có phải hắn bị người ta bán đi rồi không.
Cho đến hôm nay tôi mới hiểu, hắn chỉ là quay trở về vị trí của hắn mà thôi.
2.
Lục Vũ Thâm là con trai nhà giàu số một ở Thành phố A, là Thái tử gia phú nhị đại chân thật.
Ở trong vũ đài danh lợi rộn ràng nhốn nháo này, hắn bỗng nhiên trở thành cái bánh thơm chạm tay là bỏng.
Người xung quanh đều nịnh hót hắn, dưới sự vây quanh của mọi người, Lục vũ Thâm có vẻ càng có khí chất cao quý.
Ánh mắt hắn lướt qua tôi cùng với người đối diện, lắc nhẹ rượu trong chén rượu.
Người đưa danh thiếp thay đổi hết vòng này tới vòng khác, rốt cuộc cũng có người đánh bạo hỏi: “Tổng giám đốc Lục có quen biết với Tổng giám đốc Thẩm không?”
Lục Vũ Thâm nghiêng đầu cười, không chút để ý: “Không thân, có cơ hội làm quen một chút.”
Rất nhiều năm trước, hắn ngồi ở thư viện, vị trí cạnh cửa sổ, tôi tìm mọi cách ân cần lấy lòng hắn.
Cảnh đổi sao dời, hắn vẫn lạnh nhạt xa cách như cũ, chỉ là tôi sẽ không giống trước kia mà ngốc nghếch như vậy, chân thành nhiệt liệt như vậy.
Trên vũ đài danh lợi, mọi người đều vì lợi ích mà tới, ai mang tới lợi ích cao nhất, thì ánh đèn vĩnh viễn chiếu trên người hắn.
Toàn thân Lục Vũ Thâm toát ra vẻ sang trọng, bộ đồ Tây trên người lại càng khiến cho hắn trở nên xuất sắc hơn người.
Ánh mắt nheo lại mỗi khi cười rộ, lại trở thành nét phong lưu phóng khoáng tự nhiên.
Nghe thấy mọi người xung quanh nói chuyện về hắn, đều nói hắn là tài năng trong giới trẻ, là rồng phượng giữa loài người, vô cùng xuất sắc.
Người mà năm đó mặc chiếc áo phông 25 tệ cũng phải cò kè mặc cả, cùng với nhân vật hàng đầu trong giới kinh doanh áo mũ chỉnh tể.
Là cùng một người.
Chúng tôi ở trong tiệc tối, chúng tôi chỉ tiếp xúc với nhau một lần.
Không hề khách sáo, tôi mở miệng trước hắn: “Ồ, tiền nợ học phí đã trả xong chưa?”
Hắn không thèm để ý mà nhướng mày: “Em trai bị bệnh nặng của cô đã khỏi bệnh chưa?”
Đã trải qua một lần đau khổ vì não yêu đương, hiện giờ tôi đã được rèn luyện rất tốt.
Huống chi, bố tôi đã dặn dò rất nhiều lần, trong việc làm ăn không nói chuyện tình cảm, chỉ nói chuyện lợi ích.
“Trước kia có mắt không thấy Thái Sơn, không biết tổng giám đốc Lục lại có tiềm lực như vậy.”
Nụ cười dối trá chỉ là sự tự vệ của tôi mà thôi.
“Trước kia cũng không biết Tống giám đốc Thẩm lại thâm tàng bất lộ như thế.”
Lục Vũ Thâm khẽ chạm vào ly rượu của tôi, đáp lễ với tôi bằng một nụ cười.
Ánh sáng trong hội trường bị lưu ly chia cách, quầng sáng dao động nhảy nhót bên người Lục vũ Thâm.
Đám người dần dần chen giữa tôi và Lục Vũ Thâm, càng ngày càng xa.
Nơi đông người không thiếu nhất là lời thầm thì đoán mò.
“Lần này tổng giám đốc Lục có phải là trở về trả thù tổng giám đốc Thẩm…”
“Ai mà biết được, năm đó lại không phải Thẩm Hi Duyệt đề nghị chia tay.”
“Theo đuổi nhiều năm như thế, vì tiền mà chia tay, kết quả ai biết được sông có khúc người có lúc…”