Gặp lại bạn trai cũ trong tiệc từ thiện - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi uống một ngụm rượu, nhìn mặt trăng tròn xoe bên ngoài cửa sổ.

Trước kia tôi đã từng hối hận, hối hận vì ta đã nói câu chia tay kia.

Cũng không cam lòng, hoá ra tình cảm suốt bốn năm cũng chỉ là vì một câu không quan trọng gì “được” là có thể qua loa mà kết thúc.

Chỉ là, sau nhiều lần tra tấn chính mình, tôi mới chậm rãi nghĩ ra được một đạo lý.

Việc làm ăn đều không thể trao đổi đồng giá, huống chi tình cảm.

Tiệc tối đã sắp kết thúc, Lục Vũ Thâm vẫn cứ không lộ ra mục đích hắn tới phía Nam lần này.

Có người bắt đầu bớt đi hứng thú, lại có người càng thêm hứng thú bừng bừng.

Bởi vì xuất hiện cuối cùng luôn luôn là điều quan trọng nhất.

Chính giữa đại sảnh, Lục Vũ Thâm giơ cao chén rượu, giả vờ lơ đãng nhìn điện thoại di động.

Hắn gửi tin nhắn cho tôi.

“Bàn một việc làm ăn, có nhận không? - Lục Vũ Thâm”

Phương thức liên hệ xa lạ, nhưng chỉ liếc mắt một cái tôi đã nhận ra phong cách nói chuyện của hắn.

Đại sảnh huy hoàng rực rỡ lại phù hợp với tất cả những hư ảo như thế.

Bạn trai cũ đáng ghét của tôi đã trở thành Thần Tài của tôi.

“Em có quyền đại lý độc nhất ở phương Nam, lợi nhuận có thể thương lượng.”

3.

Lục Vũ Thâm không biết chính là, sau khi nói chuyện khách sáo thì tôi cũng không đi.

“Sao tôi có thể tình cũ khó quên với cô ấy chứ?”

“Lúc trước tôi với cô ấy chỉ là chời đùa thôi.”

“Mục đích tôi tới đây cũng thế, chơi đùa mà thôi!”

Tôi giả vờ không sao mà rời đi, trong lòng đã sớm có suy nghĩ.

Cho nên, vụ hợp tác làm ăn này, từ đầu tới cuối là một bữa tiệc Hồng Môn?

Nhưng ba năm này của tôi, cũng không phải là phí hoài.

Làm ăn trong bữa tiệc Hồng Môn thắng bại còn chưa rõ đâu.

Tôi cười, trả lời Lục Vũ Thâm: “Việc làm ăn với tổng giám đốc Lục, tôi làm sao dám không nhận chứ!”

4.

Kể từ khi bắt đầu với Lục Vũ Thâm, thật sự là một ván cược không mấy quan trọng.

Chị em nhà họ Mạnh nói là cả đời này tôi đều không thoát khỏi hào quang của tiểu thư con nhà giàu, cả đời đều không có người yêu tôi thật lòng.

Nói dễ nghe một chút, rất nhiều bạn trai của tôi đều là yêu bố tôi hơn bản thân tôi.

Vì thế tôi mới đánh cược, tôi thắt lưng buộc bụng ba tháng trời, nhất định sẽ theo đuổi được hotboy khoa kiến trúc của trường.

Hotboy này chính là Lục Vũ Thâm.

Sau đó, chúng ta đều không ngờ được, tôi lại yêu chân thành như thế.

Từ học cùng ở thư viện, cho đến cùng ăn ở nhà ăn, chỉ vì muốn sống cuộc sống bên cạnh Lục Vũ Thâm, tôi đã kiên trì bốn năm liền.

Tôi giả vờ vô số lần ngẫu nhiên gặp được Lục Vũ Thâm ở thư viện, cuối cùng cũng thêm được WeChat ở nhà ăn với Lục Vũ Thâm.

“Chào anh, chúng ta đã gặp nhau ở thư viện…”

Lục Vũ Thâm mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng pha xanh, tóc mái trên trán cũng không che được khuôn mặt đẹp trai của hắn.

Hắn chỉ cần cười rộ lên, đuôi mắt của hắn sẽ uốn thàn một độ cong tuyệt đẹp.

Hắn nói: “Được”

Lục Vũ Thâm có thói quen dậy sớm, chạy hai vòng quanh trường học, sau đó đi nhà ăn mua hai cái bánh bao mới ra lò, sau đó từ tốn ăn.

Hắn ăn cái gì cũng từ tốn ung dung, tôi hỏi vì sao hắn không mua chút bánh bao thịt linh tinh gì đó.

“Nghèo.”

Bởi vì nghèo, từ trước tới giờ hắn không tham gia hoạt động đặc biệt nào.

Cuộc sống cũng chỉ loanh quanh ở ba điểm thư viện, phòng học, phòng ăn.

Hắn cầm tất cả học bổng, tham gia các loại cuộc thi có thể lấy tiền thưởng, bốn năm như một, luôn luôn tiết kiệm.

Hắn thật sự nghèo.

5.

Tuy Lục Vũ Thâm nghèo, nhưng lại có tiếng là lòng tự trọng rất cao.

Lúc trước cũng đã từng có nhiều cô gái có ý định theo đuổi hắn, tặng quà cho hắn, thậm chí đưa tiền cho hắn, hắn đều lạnh nhạt từ chối.

Nhưng từ trước tới giờ hắn chưa từng từ chối quà tặng của tôi.

Tôi tạo ra một nhân vật thiếu nữ kiên cường, trong nhà có một người em trai bị bệnh nặng, giá trị quà tặng cho hắn không cao, chị là rất để tâm.

Mỗi lần lấy học bổng, Lục Vũ Thâm đều sẽ mời tôi đi tới cửa trường hoặc phố ăn uống ăn một bữa nhỏ.

Khi đó tôi đã nói với hắn.

“Em tin anh, người thông minh như thế nhất định có thể trở nên nổi bật.”

Hắn cười rộ lên, má lúm đồng tiền giống như chứa đầy ánh sáng.

“Được, vậy thì anh cố gắng, nhất định sẽ trở nên nổi bật.”

Phố buôn bán thật lớn đều đang bày đèn pháo hoa chào đón năm mới, Lục Vũ Thâm tặng cho tôi món quà năm mới đầu tiên.

Một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.

Ánh đèn màu đỏ chiếu vào cổ hắn đỏ bừng, Hắn coi như không có việc gì mà dắt tay tôi.

“Thẩm Hi Duyệt, anh yêu em!”

Lần đầu tiên tôi có thể cảm nhận được lòng bàn tay của một người có thể mềm mại như thế.

Bốn năm kia, tôi từ trước tới giờ chưa từng hoài nghi Lục Vũ Thâm.

Tôi chỉ cảm thấy, Lục Vũ Thâm có cái gì thì cho tôi cái đó, hắn là người chân thành nhất, yêu tôi nhất.

Hiện giờ nghĩ lại, có lẽ tất cả đã sớm có ám chỉ, chỉ là đầu óc tôi bị choáng ngợp, vì thế không để bụng.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo