Gặp lại bạn trai cũ trong tiệc từ thiện - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi biết mà, thật ra đã sớm có manh mối.

Khó trách Mạnh Nguyên kéo dài buổi tiệc sinh nhật tới muộn như thế, khó trách khi tôi vừa ra khỏi quán đã chạm mặt Lục Vũ Thâm, khó trách kể từ ngày hôm ấy Lục Vũ Thâm trở nên khác thường.

Kể từ năm thứ ba Đại học, hắn đã biết là tôi lừa hắn.

Tắt đi cửa sổ đối thoại, tôi mới nhìn thấy tin Lục Vũ Thâm gửi cho tôi.

“Em tỉnh chưa? Anh đã mua bữa sáng, ở cửa phòng của em.”

Trên then cửa có treo một bữa sáng còn ấm áp, tôi trả lời một câu “Cảm ơn.”

Đối diện đang soạn tin nhắn, năm phút liền, cuối cùng lại trả lời một chữ: “Ừ.”

16.

Tôi vốn cho rằng cuộc họp báo sẽ thuận lợi, không ngờ dư luận lại thoát ra khỏi khống chế.

Lục Vũ Thâm đã bị đào ra là con riêng, mẹ của hắn là người thứ ba chen chân vào hôn nhân của người khác.

Đại đa số ở thành phố M đều nhìn vào tài sản của Lục gia, vừa mới ồn ào như vậy, trong lúc đó hướng gió chuyển mạnh.

Tôi còn chưa kịp gọi điện thoại cho Lục Vũ Thâm, đã nhận được tin tức của hắn.

Hắn nói: “Cuộc họp báo cứ tiếp tục đi, tất cả sẽ thuận lợi, đừng lo lắng.”

Hiện giờ, người đứng ra chắn gió chắn mưa chính là hắn, thế mà hắn lại quay lại để an ủi tôi.

Cả một buổi sáng, tâm trạng của tôi không yên, gọi điện thoại cho Lục Vũ Thâm đều không gọi được.

Thật ra, lúc này tôi cũng không rõ nữa, rốt cuộc là tôi sợ việc làm ăn thất bại, hay là sợ Lục Vũ Thâm xảy ra chuyện gì.

Thật giống như tôi lừa bản thân mình ba năm, trong một buổi tối đã quăng mũ cởi giáp.

Lục Vũ Thâm kể từ đại học năm thứ ba đã biết là tôi lừa hắn, năm cuối cùng ở bên tôi hắn đã vô số lần hỏi tôi.

“Thẩm Hi Duyệt, nếu em có chuyện gì có thể nói với anh, nói ra thì anh sẽ bỏ qua chuyện cũ.”

Khi đó tôi đã cho rằng hắn nói đùa, lại không biết là khi hắn đối mặt với những hình ảnh đó, một mình khổ sở bao lâu.

17.

Lục Vũ Thâm cùng với anh trai của hắn là cùng cha khác mẹ. 

Mẹ ruột của anh trai hắn qua đời từ rất sớm, bị bệnh mà chết.

Sau đó, mẹ của Lục Vũ Thâm vào nhà họ Lục khi bụng đã to.

Từ khi còn rất nhỏ, Lục Vũ Thâm đã bị gọi là con hoang, anh trai hắn đã sai tất cả hạ nhân trong nhà cũng gọi hắn là con hoang, ai không gọi thì sẽ đuổi.

Việc làm nhục như thế rõ ràng là đáng giận, nhưng trưởng bối trong nhà dung túng mới thật sự khiến người ta khó có thể thở nổi.

Cha Lục chưa từng quan tâm đến việc trong nhà, mẹ Lục thì một lòng chỉ nghĩ đến việc lấy lòng đại thiếu gia.

Bà ấy nghĩ rằng chỉ có lấy lòng anh trai hắn, vị trí Lục phu nhân mới có thể ngồi vững.

Lục Vũ Thâm lớn lên như thế, mẹ ruột của mình lại lấy lòng một đứa con khác.

“Cho nên, tư liệu của Lục Vũ Thâm khi mới vào đại học mới có thể ít như vậy, chúng ta hỏi khắp nơi đều không tìm được.”

Mạnh Vận nói một cách sinh động với tôi về những điều mà Lục Vũ Thâm đã trải qua, nhìn biểu cảm của tôi ngày càng nghiêm trọng.

“Sao thế, cậu đau lòng à?”

Tôi liếc nhìn cô ấy một cái: “Cậu lấy đâu ra lắm chuyện máu chó thế?”

“Ai, đây đâu phải là chuyện máu chó, đây chính là sự thật. Người của tớ ở Thành Phố A đã tìm hiểu được.”

Điện thoại của Lục Vũ Thâm vẫn dừng lại ở tin nhắn: “Chờ tin tức của anh.”

Dưới phong ba của dư luận, cuộc họp báo cuối cùng cũng kéo dài thời hạn.

Tôi đã một tuần rồi không liên lạc được với hắn.

Lời của Mạnh Vận không biết thật giả thế nào, tôi muốn tự mình đi hỏi cho rõ ràng.

18.

Tôi gọi điện thoại cho Lục Vũ Thâm, hắn nhận xong, trả lời một câu, “Chào em” rồi im lặng.

Tôi hỏi hắn: “Có phải khi anh học đại học là thật sự rất nghèo?”

Nói thật là buồn cười, vòng đi vòng lại, tôi để ý nhất lại là Lục Vũ Thâm có lừa tôi hay không.

Hắn trả lời: “Đúng thế!”

Một chữ rất đơn giản, hắn cũng không giải thích vì sao, không nói cho tôi quan hệ gia đình lòng vòng của mình. Nhưng tôi chỉ cần câu đó.

“Tám vạn kia là từ đâu tới?”

Hắn ngây người, rõ ràng là không ngờ tôi sẽ hỏi hắn điều này.

“Là số tiền anh cho em để chữa bệnh cho em trai…”

“Anh nhớ.”

Lục Vũ Thâm từ trước tới giờ tích tự như kim, khi còn yêu đương với tôi cũng vậy.

Sau đó chậm rãi dần mới có thể nói được một câu dài.

Hồi ở bên hắn, hầu hết đều là tôi nói, sau đó là tôi hỏi hắn có đang nghe tôi không.

Hắn lại lặp lại một lần những điều vô nghĩa tôi từng nói.

Hắn trả lời tôi, giống như lại một lần nữa mở ra ký ức của chúng tôi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo