Gặp lại bạn trai cũ trong tiệc từ thiện - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

14.

Một ngày gặp Lục Vũ Thâm hai lần, nếu không phải là hắn theo dõi tôi, tôi không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.

Tôi người này, mỗi lần uống rượu đều hỏng việc, miệng nhanh hơn não.

“Lục Vũ Thâm, có phải anh tình cũ khó quên đối với tôi không? Sao tôi đến đây anh vẫn đi theo thế?”

Lục Vũ Thâm cười nhìn tôi đi theo hắn từng bước, giọng nói nhẹ nhàng giống như đang dỗ dành trẻ con.

“Có mấy người bạn hẹn tới đây uống rượu, nghe nói em cũng ở đây, nên tôi đến đây nhìn xem.”

Khi đi tới cửa, dưới anh đèn đường, áo khoác vừa người, khiến cho thân hình của hắn càng cao lớn, trên người hắn có mùi hương mộc nhè nhẹ.

Tối nay không có tuyết, chỉ có gió thổi khiến cho ý thức của tôi loạn hết cả lên.

Tôi giống như làm thế nào cũng không thể nhìn rõ hắn, theo bản năng dựa tới rất gần, gần đến nỗi mùi rượu trên người tôi bao trọn cả hai người.

Giống như hai con quỷ rượu rúc dưới ánh đèn.

Tôi dựa vào người hắn, hỏi hắn: “Vì sao anh không cần em nữa?”

Rõ ràng, mới một giây trước hắn còn cười, mà đến lúc này mặt hắn lại lạnh lại, trong lòng tôi nghi ngờ, có phải nơi này không hợp bát tự với hắn hay không.

Nếu không, sao hắn có thể nhanh chóng tức giận như thế.

Hắn nâng mặt tôi lên, nhìn tôi, từng câu từng chữ mà nói.

“Thẩm Hi Duyệt, là em không cần anh.”

Tôi ngẩng đầu lên đấm hắn một cái.

“Sao anh lại không hỏi em là vì sao?”

Một đấm này vừa đánh lên người hắn đã khiến tôi đau tay đến nỗi rụt về phía sau.

Lục Vũ Thâm cầm lấy cổ tay tôi.

“Tiểu thư Thẩm chơi chán một kẻ nghèo rồi thì thay một kẻ khác, tôi còn muốn lên để ném bỏ mặt mũi này hay sao?”

Tôi luôn không hiểu rõ hắn nghĩ gì, dù sao hiện giờ đầu óc của tôi cũng rất chậm.

Tôi lại nói tiếp với hắn: “Chơi vẫn chưa chán.”

Lông mày hắn nhẹ nhàng nhếch lên: “Còn muốn chơi nữa không?”

Lần này tôi còn say hơn so với lần trước, nhưng tôi giận dỗi ôm lấy cái cột điện kia, quay lưng về phía Lục Vũ Thâm.

“Nhưng mà anh nói còn phải quay về trả thù em.” 

Lục Vũ Thâm cởi áo khoác ra ôm lấy tôi.

“Ai nói là anh muốn trả thù em?”

“Anh muốn làm ăn buôn bán với em.”

“Em đã xem hợp đồng nhiều như vậy rồi, còn nghĩ là anh đang trả thù em à?”

Trong hoảng hốt, tôi cho rằng tuyết đã rơi, nghĩ lại cái đêm thời chúng tôi còn yêu nhau kia.

Chúng tôi ôm hôn dưới đèn đường, lâu đến nỗi có thể hoà tan bông tuyết.

Ban đêm càng ngày càng lạnh, Lục Vũ Thâm nhìn tôi say đến nỗi mất đi ý thức.

Mở ra di động ghi âm văn kiện, trong di động là giọng của tôi: “Lục Vũ Thâm chỉ là một tên nghèo, tôi cần gì ở hắn đâu? Yêu nhau với hắn lâu như thế chẳng qua là chơi đùa mà thôi, chơi chán rồi thì thay người khác!”

Đây đúng là giọng nói của tôi, nhưng là có cắt nối sửa đổi lại.

Mạnh Vận và Mạnh Nguyên mỗi lần đều khuyên tôi không nên yêu sâu sắc quá, tôi đều dùng “chơi đùa” để ứng phó với bọn họ.

Chỉ là, tôi không có cách nào phản bác

Bởi vì những lời này đúng là điều tôi đã nói.

“Trước kia anh thật sự cho rằng là có người yêu anh, trong mắt đều là anh. Thẩm Hi Duyệt, sau này chơi gì thì cũng đừng tập trung như thế, không cần giả thâm tình đến mức đó!”

Khoảng cách chúng tôi gần như thế, đôi mắt Lục Vũ Thâm nhìn tôi vừa khổ sở lại vừa nghi ngờ.

“Hiện tại anh lại là cái gì? Là bạn đã từng chơi không cam lòng, hay em thật sự yêu anh.”

15.

Khi tỉnh lại, tôi ở trong phòng khách sạn.

Nhưng lần này chỉ có một mình tôi.

Hoá ra Lục Vũ Thâm đã sớm biết thân phận thật sự của tôi. Hắn còn chơi với tôi trò chơi yêu đương lâu như vậy.

Tôi không nghĩ ra cuối cùng Lục Vũ Thâm còn nói gì với tôi, tất cả những hình ảnh trong đầu đều không rõ ràng.

Sau khi mở điện thoại di động ra mới nhìn thấy tin nhắn mà Mạnh Vận gửi cho tôi, “Cậu có biết vì sao Lục Vũ Thâm không kêu lên tiếng nào mà biến mất hay không?”

Tôi bình tĩnh trả lời: “Hiện tại có thể là tớ đã biết.”

Mạnh Vận trả lời: ?

Tôi giả vờ thoải mái: “Quá khứ đều đã qua rồi.”

“Bởi vì Mạnh nguyên.”

Trong lòng tôi kinh hãi.

“Tớ đã thấy ghi âm trong điện thoại di động của Mạnh Nguyên, nó đã từng gửi tin nhắn uy hiếp Lục Vũ Thâm, gửi cho Lục Vũ Thâm một ít ảnh chụp ghi âm và Video mỗi lần chúng ta gặp nhau.”

“Nó nói cho Lục Vũ Thâm biết cậu là con gái nhà giàu, nói là cậu đã có rất nhiều bạn trai, lần này chẳng qua là đùa giỡn với hắn.”

Mạnh Vận tạm dừng một chút mới nói tiếp: “Dù sao Mạnh Nguyên cũng là em trai tớ, nó yêu cậu nhiều năm như vậy, hy vọng cậu không cần…”

Tôi ngắt lời cô ấy: “Nó tìm Lục Vũ Thâm từ khi nào?”

Mạnh Vận: “Đại học năm thứ ba, nói vài lần kể từ đó.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo