Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Trước khi xuống xe, tôi thả cho Cảnh Diễm một nụ hôn gió.
Cảnh Hạp ngồi ghế sau la oai oái:
"Ơ kìa, cô út ra hiệu như vậy rồi, chú không định có động thái gì à?"
Mặt anh ấy đỏ bừng, thế là đủ rồi, còn cần gì lời nói nữa chứ.
Tôi vặn vẹo cái eo, yêu kiều bước xuống xe.
Cảnh Diễm mặt tỉnh bơ:
"Về nhớ ngâm chân nhé, sẽ dễ chịu hơn nhiều đấy."
"Vâng ạ~"
Tôi nháy mắt tặng anh một cái wik, vui vẻ tung tăng lên nhà.
Từ hôm đó, Cảnh Diễm chính thức trở thành huấn luyện viên bơi lội riêng của tôi.
Nhưng mà bực mình lắm! Người ta thả thính tới vậy rồi mà anh vẫn không động lòng! Cố gắng hết sức luôn đó!
Tôi vỗ vỗ vào má mình, bước ra khỏi phòng thay đồ.
Hôm nay tôi đổi sang bộ bikini mới, ba mảnh cực sexy, tôi không tin không lay động nổi anh!
Cảnh Diễm đã xuống nước trước.
Tôi đứng ở mép bể bơi, dang hai tay:
"Bác sĩ Cảnh, đỡ em nè~!"
Anh ấy làm theo thật… Nhưng mà, chết cười, hoàn toàn không đỡ nổi tôi.
Tôi uống phải một ngụm nước to tổ chảng.
Trong lúc chân tay vùng vẫy loạn xạ, tôi đạp trúng một thứ... Rất vi diệu.
Mặt Cảnh Diễm cũng vi diệu không kém.
Mẹ nó, dù chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy, tôi biết mình vừa đạp trúng cái gì rồi.
Tôi rụt chân về ngay, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cảnh Diễm đỏ bừng cả mặt, vớ lấy một cái phao bơi chụp lên đầu tôi.
Ủa, không phải trước giờ anh cấm tôi dùng phao sao? Sao hôm nay tự nhiên dễ tính vậy?
Tôi cúi đầu nhìn xuống… Lập tức hiểu ra.
Cái phao che vừa khéo phần bụng tôi.
Anh ấy đang... Bảo vệ tôi! Không muốn người khác nhìn thấy tôi!
Trời ơi, thời cơ tới rồi mà không làm gì thì phí của trời!
Tôi ôm bụng, giả vờ đau đớn:
"Bác sĩ Cảnh, em bị chuột rút rồi…"
Thấy tôi nhăn nhó, Cảnh Diễm bơi lại, tự nhiên nâng chân tôi lên.
Quá tự nhiên luôn, giống như đang xử lý cho bệnh nhân vậy.
Mỹ nữ bất lực bật khóc.
"Không phải ở đó… Lại đây một chút."
Anh buông chân tôi ra, tiến lại gần hơn.
Tôi bất thình lình ôm lấy anh, gục đầu lên vai anh:
"Bác sĩ Cảnh, sau này em chỉ cho một mình anh khám thôi nhé…"
Vừa nói xong tôi đã muốn đập đầu tự tử.
Ôi mẹ ơi, thả thính mặn chát vậy ai mà chịu nổi?
Muốn đào hố chui xuống.
Muốn quay ngược thời gian về mười giây trước.
Nếu bây giờ bỏ chạy khỏi trái đất còn kịp không?
Cảnh Diễm mấp máy môi, tôi đoán được anh định nói gì rồi - chắc chắn là ba chữ
"Em sến quá."
Tôi vội vàng lấy tay bịt miệng anh: "Thôi, đừng nói gì hết, em không muốn nghe!"
Tôi ôm đầu bỏ chạy, cách xa anh cả một quãng.
Tôi cần thời gian nghiêm túc suy nghĩ:
Cái dây thần kinh nào trong não tôi bị chập mạch vậy trời?
Không ổn, rất không ổn!
Tôi cúi đầu nhìn, má ơi, thảm họa tới rồi.
Tôi muốn chết quá!
Tôi khóc ròng cầu cứu: "Bác sĩ Cảnh… Hu hu hu…"
Anh phớt lờ tôi, chắc nghĩ tôi lại đang giả vờ.
Nhưng lần này thật sự chết tôi rồi.
Thấy tôi lả đi như sắp ngất, anh mới cuống lên chạy tới hỏi: "Sao thế?"
"Tới… Tháng rồi…"
Anh còn ngơ ngác: "Ai?"
Tôi gục bên tai anh thì thào: “Bà dì đến...”
"Giờ luôn à?"
"Vâng…"
Không nói thêm lời nào, Cảnh Diễm lập tức dắt tôi lên bờ, một phát bế bổng lên.
Quá đã!
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bụng anh ấy sắp dính một vệt đỏ to đùng rồi.
Nhưng tôi mặc kệ, vùi mặt vào ngực anh.
Thế này tính ra chỉ trong vòng một tuần, tôi đã sờ được cơ bụng, hôn được anh, giờ còn tựa vào lòng anh.
Lãi quá lãi! Hú hú hú hú hú hú hú hú hú hú hú hú hú hú hú hú hú!
Anh bế tôi tới cửa phòng thay đồ nữ:
"Em còn đủ sức thay đồ không?"
Thật ra là không.
Nhưng thôi, đau muốn chết rồi, đành gật đầu lê lết vào trong.
Không biết lết bao lâu, tôi mới từ phòng thay đồ lò dò đi ra.
Cảnh Diễm đứng đợi ngoài cửa, áo trắng, quần đen, tóc còn ướt nước.
Tôi lập tức nhào vào người anh.
Đau bụng thì kệ, cơ hội cọ người mới là quan trọng!
Anh đưa cho tôi một ly trà sữa nóng, lại bế tôi lên.
Mặt tôi chắc trắng bệch như mấy cô geisha Nhật rồi.
Anh bước rất nhanh. Tôi vừa dựa vào anh, vừa hài lòng nhấp từng ngụm trà sữa.
Chỉ là… Sao vị nó kỳ kỳ?
Tôi ngơ ngác hỏi:
"Ủa, không phải trà sữa ô long sao?"
Cảnh Diễm tỉnh bơ:
"Anh đổi hết sang loại có đường. Họ không có đường nâu, anh nghĩ syrup chắc cũng gần giống."
Muốn giết anh ấy quá! Uống một ngụm là xem như hốc cả đống calo vào bụng rồi!
Anh đặt tôi vào ghế phụ, tôi chu đáo lót khăn tắm lên ghế.
Dù gì cũng là cô gái văn minh mà.
Trên áo trắng của anh có một vệt đỏ chói mắt.
Tôi… Giả vờ không thấy.
Đau muốn chết!
Kiếp sau thà không làm thiếu nữ còn hơn!
Tôi co quắp thành một cục bên ghế phụ, người toát mồ hôi lạnh.
Cảnh Diễm luống cuống lái xe, còn vượt cả đèn đỏ.
Tôi lẩm bẩm:
"Nhà em không có ai ở nhà đâu… Lỡ ngất chắc cũng chả ai biết…"
Ám hiệu rõ như vậy, anh chắc chắn hiểu chứ?
Nhà anh gần hơn, tôi thực sự cần một cái giường để nằm gấp.
Cảnh Diễm đưa tôi về nhà anh.
Tôi như tiên nữ không chạm đất, được anh bế thẳng lên giường.
Anh lắp bắp:
"Anh… Anh đi mua thuốc giảm đau… với… Với băng vệ sinh…"
Dễ thương muốn chết, nhưng tôi đau quá cười không nổi.
Mơ mơ màng màng tôi ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại, anh đã đỡ tôi dậy, dịu dàng cho tôi uống thuốc.
"Nhà vệ sinh bên trái nhé."
Tôi nũng nịu chìa tay ra, ai tự đi nổi nữa!
Anh lại bế tôi vào nhà vệ sinh.
Vừa đóng cửa, tôi mở túi đồ anh đưa cho.
Ngoài băng vệ sinh còn có đường đỏ, miếng dán giữ nhiệt, bàn chải, khăn mặt… Cả quần lót dùng một lần.
Trời ơi, anh ấy tỉ mỉ quá rồi!
Cả người tôi ngập tràn cảm giác thỏa mãn.
Quần đang mặc thì không cứu nổi rồi.
Tôi gọi Cảnh Diễm đang đứng ngoài:
"Anh… Có áo sơ mi rộng rộng không?"
"Ừm, để anh lấy."
Ôi, mơ thành sự thật rồi!
Tôi mê mệt cái cảnh mặc áo sơ mi bạn trai biết bao lâu rồi!
Mở cửa ra, lần này không cần tôi chìa tay, Cảnh Diễm đã trực tiếp bế tôi về phòng.
Tai anh đỏ ửng như sắp nhỏ máu.
Tôi thấy yêu quá, nhón tay gảy gảy một cái.
"Yên nào, đừng nghịch." - Anh khàn khàn nói.
Đúng lúc này, cái gì cũng không làm được, tức ghê!
Anh đắp kín chăn cho tôi:
"Có gì thì gọi tôi, tôi ở ngay ngoài."
Tôi khẽ dạ một tiếng, bụng dán miếng giữ nhiệt, ấm áp dễ chịu.