Ghi Chép Đánh Cắp Trái Tim - Chương 11

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11.

 

Khi tôi tỉnh dậy, trời đã sáng từ lâu rồi.

 

Bụng dưới vẫn còn hơi đau, nhưng đã đỡ hơn hôm qua rất nhiều.

 

Chắc giờ này Cảnh Diễm đi làm rồi nhỉ?

 

Tôi xuống giường, bước ra phòng khách.

 

Thơm quá.

 

Anh ấy đang bận rộn trong bếp. Tôi đi tới, vỗ vỗ vai trái anh ấy, nhưng lại đứng bên phải.

 

Kết quả, anh ấy bận tới nỗi chẳng quay đầu nhìn tôi lấy một cái.

 

Đáng ghét.

 

“Dậy rồi à? Đỡ hơn chưa?”

 

“Đỡ nhiều rồi. Bác sĩ Cảnh, sao anh còn ở nhà? Hôm nay không đi làm sao?”

 

“Hôm nay nghỉ.”

 

Trùng hợp ghê, hôm nay cũng là Chủ nhật, tôi cũng được nghỉ.

 

Tôi còn chưa kịp nói gì, anh ấy đã đuổi tôi ra khỏi bếp: “Em ngồi nghỉ đi, sắp ăn rồi.”

 

Tôi ngồi ở bàn ăn, lặng lẽ nhìn anh nấu nướng.

 

Thì ra đôi tay cầm dao phẫu thuật kia, cũng có thể nhẹ nhàng nấu canh thế này.

 

Tôi lén bật cười, đúng lúc bị Cảnh Diễm bưng món ăn ra bắt gặp.

 

“Cười gì vậy?”

 

“Bác sĩ Cảnh, anh xem tụi mình có giống vợ chồng già không?”

 

Anh gõ nhẹ lên trán tôi, không trả lời.

 

Cách mạng chưa thành công, đồng chí cần tiếp tục nỗ lực.

 

Cảnh Diễm nấu ăn giỏi hơn tôi nhiều.

 

Món nào cũng đầy đủ sắc, hương, vị.

 

Cái hôm anh nói chỉ giỏi hơn tôi một chút xíu, đúng là khiêm tốn quá rồi.

 

Ăn xong, tôi chủ động giành rửa bát.

 

Nhưng Cảnh Diễm không cho tôi cơ hội đó.

 

Nghĩ kỹ thì cũng đúng, sau này còn nhiều cơ hội rửa bát chung mà.

 

Tình yêu ấy mà, anh ấy phụ trách nấu cơm, tôi phụ trách rửa chén.

 

Lúc này tôi mới để ý tới bài trí trong nhà.

 

Nhà của Cảnh Diễm cũng như con người anh, sạch sẽ, ngăn nắp.

 

Quần áo của tôi phơi trên ban công, vết máu đều được giặt sạch sẽ.

 

Mặt tôi bỗng đỏ bừng.

 

Tuyệt vời quá đi mất!

 

Vào ngày đèn đỏ chỉ muốn biến thành con mèo nhỏ ăn uống lười biếng thôi! Huhu, anh ấy sinh ra là để làm chồng người ta đó.

 

Khi Cảnh Diễm ra khỏi bếp, tôi đang nghịch cái tivi siêu to khổng lồ của anh.

 

“Uống đi.”

 

Giọng anh nghiêm túc như đang dặn dò một bệnh nhân.

 

Tôi ngoan ngoãn nhận lấy cốc nước đường đỏ từ tay anh, từng ngụm từng ngụm nhỏ.

 

Anh xoa xoa đầu tôi, như đang khen thưởng một chú thú cưng ngoan ngoãn. Nhưng mà... thật sự ngọt lắm ấy.

 

Người đàn ông này đúng là muốn lấy mạng tôi.

 

Điều hòa mát rượi, anh lại lấy thêm một chiếc chăn mỏng đắp lên chân tôi.

 

Ôi trời ơi, dịu dàng muốn xỉu. Chỉ muốn nhào tới hôn anh một cái!

 

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, đổi kênh từ phim truyền hình sang show giải trí: “Muốn xem gì?”

 

Tôi giành lấy điều khiển: “Để em chọn!”

 

Xem cái gì nhỉ? Xem hài kịch thì sợ cười lớn quá... Xem phim nghệ thuật thì lỡ ngủ ngáy trước mặt nam thần chắc muốn độn thổ luôn.

 

Đương nhiên là phải xem phim kinh dị rồi! Sợ hãi thì nhào vô lòng người ta, dễ dàng cọ cọ lấy tí lợi.

 

Tôi chọn phim xong, quay đầu lại đã thấy rèm cửa tự động từ từ kéo lại, phòng khách tối hẳn đi.

 

Wow, rèm thông minh, xịn ghê!

 

Không ngờ anh ấy cũng biết tạo không khí vậy á, y như rạp chiếu phim thu nhỏ luôn.

 

Cảnh Diễm nhìn phim rồi quay sang tôi, vẻ mặt hơi kỳ kỳ: “Em thật sự muốn xem cái này?”

 

Tôi gật đầu lia lịa: “Ừ ừ ừ, phim ma Thái nổi tiếng lắm á.”

 

Phim bắt đầu chiếu. Má ơi, sợ thiệt chứ đùa.

 

Tôi liếc sang bên, dưới ánh sáng từ tivi, gương mặt Cảnh Diễm trắng bệch.

 

?

 

Sao lạ vậy?

 

Không phải bác sĩ thường rất gan dạ, lạnh lùng kiểu “Chỉ vậy thôi à?” sao?

 

Cảnh Diễm thấy tôi nhìn mình, bèn nói: “Nếu em sợ thì lại gần đây chút.”

 

Người ta đã mời mọc vậy rồi, sao có thể từ chối?

 

Mặc dù ý ngầm của ảnh chắc là: "Anh mới là người sợ nè, hu hu hu."

 

Cưng xỉu, cái sự đối lập này dễ thương ghê.

 

Tôi xích lại gần anh, còn chia nửa cái chăn cho anh.

 

Hai đứa đắp chung một cái chăn, bấm máy tính cũng tính là ngủ chung rồi nhé.

 

Đến lúc trên màn hình xuất hiện khuôn mặt ma, tôi lập tức chui vào lòng anh.

 

Trời ơi, người anh thơm cực kỳ, như nghiện luôn ấy.

 

Cảnh Diễm ngồi im, không phải vì tôi nhào vào lòng, cũng không phải vì tôi đang lén sờ múi bụng anh, mà vì sợ cái cô gái mặc đồ trắng trên màn hình.

 

Anh cố tỏ ra bình tĩnh, nhỏ giọng đề nghị: “Hay là... Thôi đừng xem nữa. Trên mạng nói kỳ sinh lý phải giữ tâm trạng tốt.”

 

Cười muốn ngất xỉu luôn.

 

Sao mà dễ thương vậy trời?

 

Tôi không vạch trần anh, đổi kênh sang show giải trí.

 

"Thám tử Ánh Trăng” có mấy tập chủ đề nghe ghê thật, như bài hát đồng dao ma ám nè, hahaha.

 

Nhạc nền vừa vang lên, Cảnh Diễm đã muốn bỏ chạy: “Tự nhiên nhớ ra còn chưa dọn phòng.”

 

Lần sau nhất định phải kéo anh vào nhà ma chơi! Phải để anh mắc cỡ chui vào lòng tôi!

 

Tôi nhanh chóng cản anh lại, ôm bụng làm bộ đau đớn: “Bác sĩ Cảnh, em đau quá...”

 

Giả thôi á, tôi uống thuốc rồi, không đau đến vậy.

 

Cảnh Diễm vội vàng đi tới, tôi nhân cơ hội ôm cổ anh, thì thầm: “Bác sĩ Cảnh, em đã dâng tận miệng rồi, anh không thể có ý thức tranh giành một chút sao?”

 

Bác sĩ Cảnh không tranh giành nổi thật, đỏ mặt bế tôi vào phòng.

 

Không làm gì hết á, ít nhất cũng hôn em một cái chớ!

 

Kế hoạch ở riêng với anh thành công.

 

Chỉ là... Không tiến triển gì, buồn ghê.

 

Tôi bắt đầu nghi ngờ, hoặc là anh ấy “không được”, hoặc là... Anh ấy thích con trai.

 

Khi anh đưa tôi về nhà, tôi quyến luyến chào tạm biệt: “Nhà anh thoái mái quá, lần sau em còn tới được không?”

 

Đàn ông mà, làm sao có thể nói "không thể" chứ?

 

Không thể = không được.

 

Anh ấy gật đầu đồng ý, tôi vui mừng nhảy chân sáo lên nhà.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo