Ghi Chép Đánh Cắp Trái Tim - Chương 13

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

13.

 

Vào ngày thứ bảy kể từ khi giấc mơ tình yêu của tôi tan vỡ, mẹ tôi hỏi:

 

"Ngôn Ngôn, con với Tiểu Diễm sao rồi?"

 

Ha, hay nhỉ, cả tuần rồi mới nhớ tới tôi đấy hả?

 

Cảnh Diễm coi tôi là gì vậy? Tôi - Khúc Ngôn Ngôn - chưa bao giờ là loại người quay đầu lại ăn cỏ cũ đâu nhé!

 

Mà lúc đó tôi đâu có ngờ mình sẽ thật sự nhai lại.

 

Tôi giả vờ bình thản: "Không ra sao cả ạ.”

 

"Sao thằng bé bảo con không thèm để ý tới nó." - Ơ kìa, còn biết méc người lớn nữa cơ đấy.

 

"Gần đây con bận dự án mới."

 

Mẹ tôi thấy sắc mặt tôi không ổn, rón rén hỏi:

 

"Hay là… Để mẹ nhờ dì con giới thiệu cho một người khác?"

 

Tôi hờ hững đáp:

 

"Ừ cũng được. Con chẳng có yêu cầu gì đâu, mẹ cứ bảo dì là chỉ cần kiếm tiền nhiều hơn Cảnh Diễm, đẹp trai hơn Cảnh Diễm là ổn."

 

Mặt mẹ tôi đầy vẻ khó xử:

 

"Hay… Thôi con ạ? Mẹ sợ con thất vọng."

 

Người kiếm được nhiều tiền thì không đẹp trai bằng, người đẹp trai thì lại không kiếm được nhiều tiền.

 

Ôi, cạn lời.

 

Không sao đâu, dù Cảnh Diễm có hoàn hảo tới mấy cũng có khuyết điểm lớn: thị lực kém, không thì làm sao lại không nhìn ra tôi tốt thế nào chứ?

 

Chia tay thì chia tay, người sau sẽ ngoan hơn thôi.

 

Cười chết, nào có người sau đâu, chỉ có người trước thôi.

 

Bạn trai cũ của tôi tìm đến tận công ty để xin quay lại.

 

Trước bao ánh mắt hóng hớt của đồng nghiệp, tôi xấu hổ quá nên kéo hắn ra cầu thang.

 

Tôi kiêu hãnh ngẩng cao cái đầu đang hơi sưng vì mấy đêm thức khuya:

 

"Lúc anh ngoại tình, sao không dùng cái đầu heo của anh nghĩ tới kết cục hôm nay hả? Bà đây nói cho anh biết, bà chưa bao giờ ăn lại cỏ cũ!"

 

Tôi giẫm giày cao gót bỏ đi, ngẩng đầu, ưỡn ngực, sảng khoái tột đỉnh.

 

Đúng vậy, bà đây ngầu như thế đấy, tuyệt đối không tha thứ cho loại đàn ông lăng nhăng.

 

Vả lại, tôi đã từng được ngửi mùi thịt cá thượng hạng rồi – à ý tôi là Cảnh Diễm đó – tuy chưa ăn được, nhưng ít nhất cũng từng thấy đời, đúng không?

 

Bây giờ kêu tôi quay lại ăn cháo loãng, tôi thật sự không nuốt nổi.

 

"Bịch" một cái, hắn quỳ xuống trước mặt tôi: "Ngôn Ngôn, anh biết anh sai rồi, cho anh thêm một cơ hội nữa đi, anh xin em đấy."

 

Nực cười thật sự.

 

Tôi chỉ muốn nhanh chóng bỏ chạy. Chị em ơi, nhớ kỹ lời tôi: gặp phải loại đàn ông vừa não cá vàng vừa dâm đãng, chỉ cần nhớ một chữ thôi: Chạy.

 

Tôi xoay người bỏ đi, hắn loạng choạng đuổi theo, kết quả trẹo chân, trượt từ đầu cầu thang xuống, bịch bịch bịch như chơi cầu trượt.

 

Tôi: …

 

Đúng là đen đủi tám kiếp.

 

May mà cầu thang không cao, nhìn cái mắt cá chân hắn vặn vẹo biến dạng, tôi còn hơi khoái chí, đúng là nghiệp quật!

 

Tôi phải đưa hắn đến bệnh viện gần đó kiểm tra.

 

Tôi cầu trời khấn phật: Xin đừng để hôm nay Cảnh Diễm trực.

 

Và rồi – hắn không chỉ trực, mà còn trực rất hăng.

 

Quầng thâm dưới mắt anh ấy đậm như gấu trúc quốc bảo.

 

Một mỹ nhân suy tàn, bệnh nhưng vẫn rất đẹp, y hệt mẫu hình thẩm mỹ của tôi.

 

Anh ấy chỉ nhàn nhạt liếc tôi một cái, như muốn nói gì đó, nhưng lại im lặng, rồi quay người vào phòng phẫu thuật.

 

Tình yêu của tôi, cứ thế rời xa tôi.

 

Thực ra sắc mặt tôi lúc đó cũng chẳng khá hơn, lại còn chưa kịp trang điểm. Tôi tức tới mức muốn chạy về nhà makeup tử tế rồi quay lại.

 

Chờ đợi, suy nghĩ, tôi ngủ quên lúc nào chẳng hay.

 

Lúc tỉnh dậy, tôi đã nằm trên giường bệnh, còn Cảnh Diễm đang gục đầu ngủ trước giường tôi.

 

Anh ấy mặc áo blouse trắng, nhìn thực sự là kiểu "đồng phục gợi tình”.

 

Muốn thơm một cái, muốn hôn lên đôi mắt đẹp kia, muốn… E hèm, tôi không ổn rồi.

 

Khúc Ngôn Ngôn, tỉnh lại đi! Đừng mê trai đẹp!

 

Ha, làm như tỉnh nổi ấy.

 

Tôi rón rén lại gần, không ngoài dự đoán – anh ấy mở mắt ra, bắt quả tang tôi ngay tại trận.

 

Nhưng mà tôi chẳng hề hoảng hốt.

 

Tôi mặt dày đưa tay chạm lên mặt anh ấy:

 

"Bác sĩ Cảnh, trên mặt anh có cái gì ấy."

 

Cảnh Diễm vừa mới tỉnh, mắt còn hơi đỏ, chưa kịp phản ứng.

 

Nhưng anh ấy nắm lấy tay tôi.

 

Khác hẳn với cảm giác ướt át ở bể bơi, lòng bàn tay anh khô ráo, ấm áp, móng tay cắt tỉa gọn gàng, gân xanh ẩn hiện trên mu bàn tay.

 

"Vì sao lại không để ý tới anh?"

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo