Ghi Chép Đánh Cắp Trái Tim - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

6.

 

Tôi trơ mắt nhìn người phụ nữ khác khoác tay anh, quay sang nói với một người đàn ông hơi mập:

 

"Xin lỗi, đây là bạn trai tôi, mong anh từ nay đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa, chúng ta nên chia tay trong hòa bình."

 

Bóng lưng anh vẫn thẳng tắp.

 

Hơ, đàn ông! Tôi nói rồi mà, dạo này sao anh không thèm để ý đến tôi, thì ra là bận yêu đương đây mà.

 

Tát Tát vừa nhét bánh tart vào miệng vừa nói:


"Ê, Ngôn Ngôn, rảnh thì cho chị xem người mày đang theo đuổi đi, để chị kiểm tra hộ, đừng lại như thằng ngu lần trước..."

 

"Chắc khỏi cần luôn rồi." - Tôi hít sâu một hơi: "Mắt nhìn người của tao đúng là không ra gì."

 

Giận điên người.

 

Cặp đôi khốn kiếp đó còn ngồi trước mặt tôi, tình chàng ý thiếp.

 

Tên mập mạp đối diện có vẻ tức giận, định ra tay với cô bạn gái của Cảnh Diễm.

 

Cảnh Diễm lo lắng ôm cô ấy vào lòng, ly cà phê trên tay cũng đổ cả lên người.

 

Cảnh tượng hỗn loạn vô cùng, tôi vừa thấy hả hê lại vừa không vui nổi.

 

Hu hu hu, tôi ước gì người được anh ấy ôm là mình.

 

Khúc Ngôn Ngôn! Mày phải có chút tiền đồ đi! Trên đời thiếu gì cỏ thơm, hu hu, mà cọng cỏ nào ngon bằng Cảnh Diễm?

 

Tôi tức tối gặm cánh gà.

 

Giấc mộng tình yêu của lão nương, vỡ vụn rồi.

 

Tát Tát cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn, quay đầu nhìn theo ánh mắt tôi.

 

"Ngôn Ngôn, đây là.."

 

Chưa kịp nói xong, một miếng bít tết bay thẳng vào đầu tôi.

 

Nước sốt từ trán tôi chảy ròng ròng xuống.

 

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi sững người, Tát Tát hét lên.

 

Chưa kịp tự lau chùi, Cảnh Diễm đã nhìn về phía tôi.

 

Vẻ mặt anh rất... Phức tạp.

 

Thật sự, đời này tôi chưa bao giờ muốn độn thổ như lúc này.

 

Quá mất mặt rồi!

 

Tôi ném miếng bít tết ra, không thèm truy cứu, xách túi tính lao thẳng vào nhà vệ sinh.

 

Tát Tát giữ chặt tôi lại, ánh mắt quét ngang ba người đó, khí thế bùng nổ:


 "Ai ném?"

 

Câu nói đó khiến tôi bừng tỉnh, tôi có làm gì sai đâu! Không thể để bị bắt nạt thế này được!

 

Ồn ào quá, nhân viên nhà hàng cũng chạy đến.

 

Tát Tát không nói nhiều, móc điện thoại ra gọi cảnh sát.

 

Tên mập thấy cô ấy chơi thật, sợ quá định chuồn, ai ngờ bị cô ấy đạp cho một phát nằm bẹp dí ra đất:


 "Bà đây cho mày phá này! Dám làm loạn nơi công cộng..."

 

Tôi chết lặng.

 

Cưới chồng xong, cô ấy... Còn mạnh hơn trước kia?

 

Cô bạn gái của Cảnh Diễm mặt mũi đầy áy náy, liên tục xin lỗi tôi.

 

Tôi gượng cười, bảo không sao.

 

Cảnh Diễm ngập ngừng mấy lần, cuối cùng mới lên tiếng:


"Ngôn Ngôn... Tôi..."

 

Giỏi nhỉ, lúc này biết gọi tôi là Ngôn Ngôn rồi. Thì ra tôi đúng là chỉ là một con cá trong cái ao của anh thôi.

 

Tôi nhận khăn từ nhân viên phục vụ, vừa lau tóc vừa khoát tay với anh:


"Bác sĩ Cảnh, chúc anh hạnh phúc."

 

Cô bạn gái của anh cứ nhìn qua nhìn lại giữa hai chúng tôi, tôi thì dù có thèm muốn cơ thể người ta, nhưng giữa tôi và anh chẳng có gì, nên lòng dạ cũng thản nhiên.

 

Ngược lại, Cảnh Diễm trông có chút lúng túng.

 

Cô gái đó lại phì cười, nhìn tên mập bị cảnh sát khống chế, nhẹ nhàng giải thích:

"Tôi và Cảnh Diễm chỉ là bạn bình thường, tôi nhờ anh ấy diễn một màn kịch, mục đích là để Lưu Vũ buông tay."

 

À, thì ra tên mập tên là Lưu Vũ.

 

"Gì mà kịch như trong phim thế?"

 

Vẻ mặt tôi đầy nghi ngờ.

 

"Đúng là như vậy." - Cô ấy nháy mắt với tôi: "Cảnh Diễm vẫn còn độc thân đó."

 

Tôi... Biểu hiện tình cảm rõ thế à?

 

Tôi cười gượng, Cảnh Diễm thì quay đầu đi, không nhìn tôi.

 

Trên áo sơ mi trắng của anh dính vệt cà phê loang lổ.

 

Cuối cùng vụ việc kết thúc bằng việc Lưu Vũ bị cảnh sát "giáo dục" một trận.

 

Tát Tát biết Cảnh Diễm chính là đối tượng tôi nhung nhớ, nên rất biết điều kiếm cớ "không cùng đường", để anh đưa tôi về.

 

Cô bạn gái kia cũng rời đi.

 

Bầu không khí trong xe bỗng trở nên ngại ngùng.

 

Tôi im lặng.

 

Cảnh Diễm mở lời trước: "Em... không sao chứ?"

 

Ý anh là đầu tôi?

 

"Cũng ổn, mùi bò bít tết thơm lừng, hấp dẫn cực kỳ."

 

"Tôi hỏi chuyện em rơi xuống hồ ấy."

 

Thì ra anh đã thấy bài đăng của tôi trên WeChat! Thế mà không thèm like!

 

"Cũng không sao, không bị thương gì nghiêm trọng."

 

"…Em biết bơi không?" - Anh có vẻ hơi do dự.

 

"Không biết."

 

Câu chuyện tiếp theo liền trở nên trôi chảy vô cùng.

 

"Vậy... Để tôi dạy em nhé?"

 

"Được thôi."

 

Bề ngoài tôi giả vờ bình tĩnh, nhưng tim thì đang đập loạn xạ rồi.

 

Tát Tát từng bảo, muốn thử xem một người đàn ông có thích mình không, cách hay nhất là đi bơi.

 

Tiếp xúc tay chân, qua lại vài lần, tình cảm tự nhiên sẽ tiến triển.

 

May quá, mấy hôm nay tôi ăn uống kiêng khem, dáng dấp cũng đạt chuẩn.

 

Hí hí hí.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo