Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Đêm khuya, biệt thự vẫn sáng đèn rực rỡ.
Tôi ngồi trên sofa, châm lại ngọn nến trên chiếc bánh sinh nhật.
“Chị Thanh, đừng đợi nữa.”
“Đại ca nói, anh ấy sẽ không đến đâu…”
Chiếc bật lửa trong tay tôi cứ bật lên rồi tắt, ánh lửa chập chờn bùng lên rồi vụt tắt.
Tôi nhìn chằm chằm vào ngọn lửa.
“Nếu anh ấy không về, tôi sẽ cứ đợi thôi.”
“Năm nào cũng hứa sẽ đón sinh nhật cùng tôi, giờ thất hứa là sao đây?”
“…”
Nhưng sự thật là, kim đồng hồ trên tường đã chỉ đúng ba giờ sáng.
Anh ta vẫn không quay về.
Tôi dẫn theo cả một đám đàn em, cứ như vậy ngồi chờ trong biệt thự.
Người biết chuyện thì nghĩ tôi đang đợi anh ta về ăn sinh nhật.
Người không biết còn tưởng tôi đợi anh ta về để đánh nhau.
Cuối cùng, ngay trước khi kim giờ chỉ đến bốn giờ sáng, tiếng động cơ xe vang lên dưới tầng.
“Chị Thanh! Đại ca về rồi!”
Có người chạy lên tầng, lớn tiếng báo tin cho tôi.
Tôi đứng dậy, bước ra hành lang nhìn xuống.
Phải, là anh ta thật.
Tôi nhíu mày, nhìn người đàn ông đứng dưới tầng, ánh mắt khó đoán.
“Hứa Xương, người phụ nữ trong lòng anh là ai vậy?”
2
Hứa Xương có một vết dao dài kéo từ đuôi lông mày đến xương gò má.
Lúc này vết thương vẫn đang không ngừng rỉ máu.
Nhìn như vậy, lại khiến khuôn mặt vốn thư sinh, khôi ngô của anh ta thêm phần sắc lạnh và tàn nhẫn.
Tôi lấy băng gạc chấm vào vết thương của anh ta, nhưng lại bị anh ta nắm lấy cổ tay.
“A Thanh, có phải mấy năm nay tôi nuông chiều em quá rồi không, hử?”
Ngón tay anh ta không yên phận, lướt qua cổ tay tôi.
Con người này là vậy đấy, tất cả sự tàn độc và đe dọa đều được che giấu trong những hành động dịu dàng.
Tôi cụp mắt xuống.
“Nuông chiều à? Cũng tạm thôi.”
Anh ta cười khẽ hai tiếng, đầu ngón tay nhẹ nhàng mà lơ đãng xoa lên xương cổ tay tôi.
“Thế à? Vậy mà lại gọi bao nhiêu người đến nhà tôi…”
“Không biết còn tưởng tôi là dân xã hội đen ấy chứ.”
Anh ta không phải xã hội đen thì là gì?
Từng ngày sống giữa lằn ranh sinh tử, tất cả đều xây dựng lên từ mạng người.
À, nhưng giờ lại rửa tay gác kiếm, trở thành doanh nhân trẻ tuổi.
Trên báo chí, tất cả ca tụng anh ta là thanh niên ưu tú.
Buồn nôn đến phát khiếp.
“Cô gái mà anh mang về là ai?”
Tôi giật tay ra, không mạnh, nhưng anh ta cũng thả ra ngay.
Hơn nữa còn thành công đổi chủ đề.
Nhưng anh ta chỉ nhướng mày một chút, rồi lảng tránh ánh mắt tôi.
“Không liên quan gì đến em.”
Người đàn ông đứng dậy, lấy băng gạc trong tay tôi, rồi cúi người hôn lên khóe môi tôi.
“Có rảnh quan tâm tôi mang người phụ nữ nào về…”
“Mà không rảnh để ý xem tôi bị thương thế nào sao?”
Nói rồi, anh ta cắn nhẹ lên cổ tôi như thể trừng phạt.
“Đúng là nuôi em uổng phí rồi.”
3
Mấy ngày nay gió ở thành phố Khúc Bắc khá mạnh.
Hoặc cũng có thể là vì tôi đang ở trong một tòa nhà bỏ hoang chưa xây xong, gió lùa từ khắp nơi.
Không xa còn có thể lờ mờ nghe thấy tiếng đấm đá, có người đi lại đưa cho tôi một điếu thuốc.
Tôi đẩy ra.
“Hứa Xương không thích tôi hút.”
…
“Giúp tôi tra cô gái mà tối qua Hứa Xương đưa về là ai.”
Tôi quay đầu nói với người bên cạnh.
Cậu ta theo tôi từ khi mới vào tổ chức, vì đứng thứ bảy nên gọi là Lý Lão Thất.
Tôi thường gọi là Tiểu Thất, vì đi theo tôi lâu rồi, cũng dần dần nói được những lời mà người khác không dám nói.
“Chị Thanh, haiz…”
“Chị là người phụ nữ thông minh nhất mà em từng gặp.”
“Cho nên, chị phải hiểu rõ… những thứ như tình yêu ấy, vốn không nên tồn tại ở trên người chúng ta.”
“…”
Cậu ta đứng cạnh tôi, tay đút túi, cùng tôi nhìn bãi đất trống toàn gạch vụn.
“Tay chúng ta, ai mà chẳng dính máu chứ?”
“Đại ca giờ đã rửa tay gác kiếm, càng không thể cưới loại người tay dính đầy máu như chúng ta.”
“Chúng ta gánh tội thay anh ấy, tất nhiên anh ấy sẽ đối xử tốt, nhưng nói đến danh phận, thì chắc chắn là không thể rồi…”
Phải, Hứa Xương tin tôi như vậy, mấy năm nay cưng chiều tôi đến mức ấy, là vì tôi đã từng gánh tội thay anh ta.
Từng ấy năm, máu trên tay tôi không ít, có lúc, giữa đêm khuya nhìn thấy chính mình, tôi còn tưởng là oan hồn đến đòi mạng.
Cho nên có khi, tôi gần như quên mất thân phận thật của mình.
Một cảnh sát nằm vùng, một chiếc đinh găm sâu trong đất tối, một ngòi nổ trí mạng.
Dùng mười ba năm thanh xuân của tôi, và máu của đồng đội, để đánh đổi lấy cơ hội này.
Toà nhà bỏ hoang lâu lắm rồi không có người qua lại, tiếng đánh đấm kia cũng vừa mới dừng lại không lâu.
Tôi ngẩng đầu, nhìn mây trắng bay lững lờ trên trời xanh.
Tôi không quan tâm Hứa Xương có bao nhiêu người phụ nữ, tôi chỉ sợ—
Hơn mười năm chuẩn bị tỉ mỉ như thế, vì một biến số không rõ ràng mà tan thành mây khói.
“Đi thôi, đến gặp cô gái được đưa về đó một chút.”
Tôi quay đầu, nói với người phía sau.