Gửi em bông hồng trong gió xuân - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

4

 

Khác hẳn với tiếng khóc than văng vẳng trong tòa nhà bỏ hoang.

 

Biệt thự của Hứa Xương lại yên tĩnh và bình yên đến lạ.

 

Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy một cô gái thắt bím tóc ngồi cuộn người trên sofa đọc sách.

 

Thấy tôi, cô ta giật mình, lập tức trở nên dè dặt.

 

“Chị là…”

 

Cô gái nhìn tôi, ánh mắt tránh né, rồi cụp mi xuống.

 

“Chị là chị dâu phải không?”

 

Tôi ngạc nhiên vì cách gọi đó, rồi ngồi xuống cạnh cô ta.

 

“Không phải.”

 

“À…”

 

Cô gái có chút thất vọng, rụt người về phía góc ghế.

 

“Tôi nghĩ người xứng với anh Húa, chỉ có người phụ nữ vừa xinh đẹp lại tài giỏi như chị thôi.”

 

“…”

 

Trong mắt cô gái là sự ngây thơ của một đứa trẻ chưa hiểu sự đời.

 

Tôi thầm cười khổ trong lòng, lại thêm một cô gái bị vẻ ngoài của Hứa Xương mê hoặc đến choáng váng.

 

Tôi vừa định đưa tay xoa đầu cô bé, thì đột nhiên bị ngăn lại.

 

“Chị Thanh, đại ca nói, không được để chị động vào cô Lâm.”

 

Người bên cạnh đến rất nhanh, gần như ép sát tôi, nếu không phải còn giữ chút kính trọng, e là đã kéo tôi đi rồi.

 

“Phiền chị sau này đừng đến biệt thự này nữa, nơi này bây giờ là chỗ ở của cô Lâm.”

 

Cô gái hoảng sợ co người lại, còn tôi thì nhướng mày.

 

Chậc chậc, mức độ bảo vệ này.

 

“Được, tôi đi.”

 

Mấy năm nay Hứa Xương mang về không ít phụ nữ, nhưng được bảo vệ kỹ thế này, đúng là người đầu tiên.

 

5

 

“Chị Thanh, những gì có thể tra được chỉ có bấy nhiêu thôi.”

 

Trong xe, Tiểu Thất cúi người đưa tập tài liệu cho tôi.

 

Thông tin không nhiều, nhưng từng ấy, chắc cũng chỉ là thứ Hứa Xương muốn tôi biết.

 

Tên đầy đủ của cô Lâm là Lâm Mạn Chỉ, nhỏ hơn Hứa Xương ba tuổi.

 

Cùng Hứa Xương…. lớn lên cùng nhau.

 

Trước khi được Hứa Xương đưa về, cô ta là nhân viên của một trại trẻ mồ côi, lý lịch trong sạch đến mức chỉ thiếu điều in thêm dòng chữ “một bông hoa nhỏ trong nhà kính” lên hồ sơ.

 

“Hình như đại ca đối xử với cô ta…. Rất khác.”

 

Tiểu Thất ghé sát tai tôi, nói nhỏ.

 

Quả thật, không lẽ cô Lâm Mạn Chỉ này thật sự là ánh trăng, là tia sáng duy nhất trong tâm hồn đen tối của Hứa Xương sao?

 

Tôi cắn móng tay, suy nghĩ.

 

Theo tôi biết, đi đến bước này, Hứa Xương gần như chẳng còn nhược điểm nào nữa.

 

Anh ta không cha không mẹ, từ đáy xã hội leo lên, thậm chí vào tổ chức còn muộn hơn tôi.

 

Trẻ tuổi, nhưng tàn nhẫn.

 

Tôi là người tận mắt chứng kiến anh ta từng bước leo lên, rồi cứ thế theo anh ta.

 

Chọn đúng người là vì tôi trở thành tâm phúc của anh ta, loại bỏ tôi chẳng khác nào anh ta tự chặt một cánh tay.

 

Chọn sai người…. Là vì tôi không ngờ được sự phát triển như vũ bão của anh ta.

 

Đến khi nhận ra, thì đã quá muộn.

 

Suy nghĩ của tôi bị lời Tiểu Thất ngắt quãng, cậu ta vỗ nhẹ vai tôi.

 

“Đại ca nói…”

 

“Anh ấy muốn ăn cơm chị nấu.”

 

“…”

 

Hứa Xương muốn ăn, thì tôi phải nấu.

 

Tôi khẽ mỉm cười, bảo tài xế quay đầu xe.

 

Đến chợ, mua đồ nấu ăn.

 

6

 

Biệt thự nơi Lâm Mạn Chỉ sống, chỉ là một trong vô số bất động sản của Hứa Xương, nhỏ bé đến mức không đáng nhắc đến.

 

Nơi tôi đang ở hiện tại, mới miễn cưỡng được xem là "nhà" của Hứa Xương.

 

Chỉ là một căn hộ đơn giản, vậy mà không biết có bao nhiêu vệ sĩ đang âm thầm giám sát.

 

Tôi một mình xách đồ ăn lên tầng, rồi rửa rau, đun nước, nấu cơm.

 

Hứa Xương đã từng ăn đủ mọi sơn hào hải vị, sao có thể thích món tôi nấu?

 

Nhưng mỗi lần thấy tôi nấu cơm, ánh mắt anh ta lại dính chặt lấy tôi không rời.

 

Thật sự có cảm giác như vợ chồng mới cưới, khiến dạ dày tôi đảo lộn.

 

Lúc tôi đang xử lý con cá trên thớt, anh ta đột nhiên ôm tôi từ phía sau.

 

Tôi không biết anh ta đến từ lúc nào.

 

"Đừng chạm vào tôi, tanh lắm."

 

"Tanh chỗ nào?"

 

Anh ta cười khẽ, vén tóc tôi lên, nghịch chiếc khuyên tai của tôi một cách đầy thích thú.

 

Tôi mở vòi nước, rửa sạch máu cá trên tay.

 

"Không nấu nữa à? Làm xong rồi tiếp tục cũng được."

 

Những nụ hôn của anh ta rơi xuống cổ tôi, tôi không quen, chỉ biết nửa đẩy nửa chống cự.

 

Cho đến khi nhìn vào đôi mắt anh ta, rực rỡ, lấp lánh.

 

Ngay cả khi cười cũng đầy phong tình và thành thạo.

 

Tôi cụp mắt xuống, cuối cùng đẩy anh ta ra.

 

"Giận rồi à?"

 

Anh ta hơi trêu ghẹo, nhéo nhéo má tôi.

 

"Không tổ chức sinh nhật cho em, em giận đến mức phồng lên như cá nóc rồi?"

 

"Ai là cá nóc chứ…"

 

Tôi thật sự muốn phản bác, nhưng lại bị anh ta chạm nhẹ vào mũi.

 

"Nói em đấy, đầy gai, chẳng nghe lời… lại khiến người ta xót xa."

 

"……"

 

Mặt bàn đá cẩm thạch vẫn còn khá sạch sẽ, tôi bị anh ta bế lên đặt lên đó.

 

Người đàn ông cúi đầu hôn tôi, mọi thứ bị anh ta khuấy đảo thành một mớ hỗn độn.

 

Tôi không thể thở nổi, chỉ có thể siết chặt tay áo anh ta.

 

Cho đến khi anh ta buông ra, mỉm cười nhìn tôi.

 

Tôi chợt nhận ra mình vẫn còn quá trẻ, đến cả nụ cười của anh ta, tôi cũng chẳng hiểu nổi hàm ý.

 

"Em biết tại sao hôm đó tôi đưa Lâm Mạn Chỉ về mà lại bị thương đến mức đó không?"

 

"Vì trong tay cô ta có một thứ khá thú vị."

 

Không biết anh ta lôi từ đâu ra một tấm ảnh, đưa cho tôi.

 

Tôi vuốt phẳng bức ảnh, nhìn nội dung bên trong.

 

"A Thanh, em không thấy rất thú vị sao?"

 

Giọng anh ta vang lên bên cổ tôi, ngay cả tiếng thở khẽ khi cười cũng nghe rõ mồn một.

 

"Cô ta nói đã từng gặp em, gọi em là… Cảnh sát Trần."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo