Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi lắc đầu, tiến lên, từng bước một tiến về phía anh ta.
Nhưng đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên bên tai.
“Đừng lại gần tôi nữa, Trần Nhược Thanh.”
“Tôi đã cài mười hai quả bom trong tòa nhà này, nếu em bước thêm bước nữa, người của tôi sẽ kích nổ thêm một quả.”
“Nói cảnh sát rút lui đi, bằng không tôi không đảm bảo an toàn cho mọi người trong tòa nhà đâu.”
Đường anh ta đi rất khéo, lính bắn tỉa không ngắm trúng được.
Anh ta vẫn chĩa súng vào tôi, từ từ lùi về phía thang máy.
“Hứa Xương!!!”
Tôi cuống lên, nhìn anh ta, gằn từng chữ một:
“Anh nghĩ kỹ đi.”
“Qua cánh cửa này, anh chính là tội phạm bỏ trốn.”
“…”
Nhưng nòng súng vẫn chĩa vào tôi.
“Hứa…”
Tôi vừa bước tới gọi tên anh ta, thì đột nhiên, tiếng súng vang lên.
Một cơn đau thấu tim truyền đến từ cánh tay, khiến đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
Tôi quỳ sụp xuống đất, máu tươi từ cánh tay trào ra.
Tôi muốn đứng dậy, nhưng không làm nổi.
Cơn đau như xé da xé thịt khiến tôi gần như không còn sức lực.
Tôi trơ mắt, nhìn anh ta bước vào thang máy.
Tiếng còi xe cảnh sát và tiếng nổ hòa vào nhau, tôi ngã lăn ra đất.
Một chiếc hộp theo túi đồ của anh ta rơi ra, lăn tới trước mặt tôi.
Mở ra, là một chiếc nhẫn kim cương rực rỡ.
Có lẽ là món quà anh ta chưa kịp tặng.
18
Tôi được đưa vào viện cấp cứu.
May mà cục đã sơ tán phần lớn người dân từ trước, nên mấy vụ nổ đó không gây ra thương vong lớn.
Cục cảnh sát phối hợp với đội đặc nhiệm cấp tỉnh họp suốt đêm, sự việc lần này có tính chất cực kỳ nghiêm trọng, còn điều cả lực lượng đặc nhiệm từ nơi khác đến hỗ trợ.
Giờ Hứa Xương đã là tội phạm truy nã, tiền treo thưởng cho tin tức của anh ta đủ để đặt cọc một căn hộ ở trung tâm thành phố.
Tôi nằm trên giường truyền nước, yêu cầu được tham gia hành động lần này.
“Cô nghỉ ngơi trước đi cho tôi!”
Cục trưởng già ấn tôi xuống giường bệnh.
Chỉ thiếu điều nhét cả trái cây trong giỏ vào miệng tôi nữa thôi.
“Hứa Xương trốn không thoát đâu.”
“Giờ đường bộ, đường thủy, đường không đều bị phong tỏa, bắt được hắn chỉ là chuyện sớm muộn.”
“Cô cứ dưỡng thương, chờ tin tốt của chúng tôi.”
“Biết đâu sáng mai tỉnh dậy, cô đã được gặp cậu ta qua song sắt rồi, nên đừng lo nữa.”
Bình truyền nước đong đưa chao đảo, lúc tôi rời đi, cục trưởng vẫn là người đàn ông trung niên trầm ổn, vậy mà giờ đây, đuôi mắt đã đầy nếp nhăn.
Chúng tôi đợi khoảnh khắc này, đều đã đợi quá lâu, quá lâu rồi.
Sau khi cục trưởng rời đi, tôi nằm một mình trên giường bệnh.
Nghiêng người, nhìn tấm rèm bị gió lay nhẹ.
Không biết từ lúc nào, ngoài cửa sổ, cây khô đã bắt đầu nhú chồi non.
Dường như… Mùa xuân của thành phố Khúc Bắc sắp đến rồi.
19
Ngày 4 tháng 2, có người cung cấp thông tin phát hiện tung tích của Hứa Xương ở huyện Lô Vĩ, thành phố Khúc Bắc.
Sở cảnh sát thành phố lập tức điều người tới truy bắt.
Tôi xin đi cùng, nhưng bị cục trưởng từ chối.
“Tôi nói này, cô ngoan ngoãn dưỡng thương được không?”
“Tay tôi khỏi rồi mà, ông xem, nẹp còn tháo ra rồi đây.”
Tôi giơ tay lên vung vẩy trước mặt ông ấy, khiến ông lão ấy suýt nữa thì phải giơ tay đỡ lấy tôi.
“Cô mau ngoan ngoãn ở lại bệnh viện cho tôi, chúng tôi không cần một đồng đội quấn băng trắng xông pha tuyến đầu!”
...
Cục trưởng từ chối rất dứt khoát, tôi đành quay lại nằm lên giường bệnh.
Nghĩ bụng nếu sư phụ còn ở đây thì tốt biết mấy, thầy nhất định sẽ nghĩ mọi cách để giúp tôi được đi.
Aizz, thầy ơi...
Xương cốt anh hùng chôn nơi núi xanh, vì sao người tốt bạc mệnh, còn kẻ xấu lại sống dai trăm năm?
Có lẽ bởi con đường lý tưởng trong tim, quá đỗi gian nan và dài đằng đẵng.
...
Nửa đêm mười hai giờ, tôi trèo vào văn phòng cục trưởng.
Ngọn đèn vàng nhạt vẫn bật, rõ ràng đã qua giờ làm nhưng ông ấy vẫn cặm cụi viết lách không ngừng.
Ông ấy thấy tôi, suýt nữa thì vứt cả bút trong tay.
“C-cô, cô, cô không ở bệnh viện, mò đến đây làm gì?”
“Tôi khoẻ rồi.”
“Xin hãy cho tôi tham gia hành động bắt Hứa Xương!”
Tôi đứng thẳng, giơ tay chào theo nghi thức quân sự.
Ông ấy ngồi trên ghế, ngẩn người hai ba giây, rồi thở dài.
“Cô...”
“Sao mà bướng y như thầy cô vậy.”
“...”
Nhắc tới người ấy, chúng tôi đều im lặng.
Tôi cúi đầu, khẽ nói:
“Tôi là người hiểu rõ Hứa Xương nhất, khi bắt hắn không biết sẽ xảy ra chuyện gì, tôi nhất định có thể giúp được.”
“Hơn nữa...”
“Tôi muốn chính tay đeo còng cho hắn, thay….. cả phần của thầy nữa.”
“...”