Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Chu Hải Yến hy sinh, anh được truy tặng Huân chương hạng Nhất.
Trong thời bình, công tác phòng chống ma túy vẫn được xem là nghề nguy hiểm nhất trong lực lượng cảnh sát.
Tuổi thọ trung bình của những chiến sĩ trinh sát ma túy ở nước ta chỉ dừng lại ở bốn mươi mốt tuổi,
còn Chu Hải Yến — ngã xuống khi mới ba mươi mốt.
Cuộc chiến chống ma túy chưa bao giờ là một trận chiến không khói súng. Chỉ là có những con người đã lấy chính sinh mạng mình làm lưỡi gươm,
lấy máu thịt để rèn thành bức tường của hòa bình.
> Năm 1992 — **mã hiệu cảnh sát 013626** được kích hoạt.
> Năm 2012 — **mã hiệu 013626** được niêm phong.
> Năm 2017 — **mã hiệu 013626** được khởi động lại.
> Năm 2023 — **mã hiệu 013626** vĩnh viễn được niêm phong.
【Niêm phong là để ghi nhớ, khởi động là để truyền thừa.
Mã hiệu được khởi động, nghĩa là — tôi đã trở thành anh.】
---
Nhiều năm sau, câu chuyện về hai cha con nhà họ Chu được lan truyền khắp nơi.
Người dân trong hẻm Bình An,mới bàng hoàng nhận ra: kẻ mà họ từng sợ hãi và khinh thường năm ấy — hóa ra lại là một chiến sĩ trinh sát ma túy.
Có người tìm đến căn nhà cũ, muốn ghé qua nơi người anh hùng từng sống.
Nhưng thứ họ thấy chỉ là một khoảng hoang tàn, cỏ mọc um tùm, vật đổi sao dời, người xưa chẳng còn.
Cũng có người lặng lẽ mang hoa đến nghĩa trang, cúi đầu trước bia mộ.
Chỉ cần vẫn còn người nhớ đến sự hy sinh của họ, thì vẫn sẽ có người nhớ đến tội ác của ma túy, và sự nghiệp phòng chống ma túy của Trung Quốc sẽ mãi có hy vọng.
---
Sáng sớm, trời còn mờ sương. Không gian tĩnh lặng, sương trắng lững lờ quấn quanh khu nghĩa trang, tựa như một lớp lụa mỏng của thiên đường.
Trước hai tấm bia đá, hoa được đặt kín cả mặt đất. Trên bia, ai đó buộc dải dây đỏ, cầu chúc cho họ kiếp sau không còn chia ly.
Một tấm bia khắc dòng chữ: Liệt sĩ Kiều Dĩ Bách và phu nhân Chu Ký Thu.
Tấm còn lại là:
Liệt sĩ Chu Hải Yến và phu nhân Đường Hà Thanh.
Trước hai ngôi mộ, đứng lặng một nhóm người — có đứa trẻ lên ba, có thiếu niên mười tuổi, có thanh niên, trung niên, và cả người già — tất cả đều trầm mặc, ánh mắt trang nghiêm.
Phía đông, mặt trời bắt đầu nhô lên. Tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương dày đặc, rọi lên màu đỏ thiêng liêng của quốc kỳ đang được kéo lên chậm rãi.
Ánh sáng của ngôi sao năm cánh chiếu rực rỡ cả bầu trời. Nước mắt bất giác dâng đầy trong mắt mọi người. Trên con đường trường chinh chống ma túy, đã có những thế hệ mới lặng lẽ tiếp bước, đời này nối đời khác, bằng cách riêng của họ, bảo vệ mảnh đất này — mảnh đất của hòa bình, của hy sinh, của máu và ký ức.
Sự nghiệp phòng chống ma túy của Trung Quốc, và của toàn nhân loại, rồi sẽ giành được chiến thắng cuối cùng.