Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Đêm tân hôn.


Ngụy Chiêu say khướt, lảo đảo loạng choạng xông vào phòng tân hôn. Cả phủ trên dưới ai cũng nhìn ra, hắn không cam tâm tình nguyện cưới ta.


Hắn cũng chẳng thèm che giấu điều đó. Gương mặt tuy ửng hồng vì men say nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến đáng sợ.


Hắn hận ta.


Nhưng ta lại chẳng mảy may để tâm.


Ta – Trường An công chúa Triệu Tử Ngọc, hiện là người được Phụ hoàng, Mẫu hậu sủng ái nhất Hoa Kinh.


Vì cầu phúc mười tám năm, ta đã lỡ dở cả thanh xuân ở chùa bái Phật, nay vinh quang trở về. Cho nên Mẫu hậu đối với ta là cầu gì được nấy.


Ngay cả Khang Lạc công chúa được Mẫu hậu sủng ái mười lăm năm cũng phải xếp sau ta.


Vậy thì một Ngụy Chiêu nhỏ bé, có thể làm gì được ta?


Nhưng ta nhìn khuôn mặt này, thật sự không tức giận nổi!


Ngụy Chiêu tướng mạo tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, phiêu dật như tiên. Dung mạo cực phẩm thế này dù chỉ nuôi trong phủ ngắm nhìn thôi cũng thấy vui vẻ thoải mái.


Ngụy Chiêu đi đến trước mặt ta, cười lạnh một tiếng.


Hắn tức giận cởi phắt lớp hỷ phục lộng lẫy bên ngoài. Hóa ra bên trong mặc lại một bộ tang phục màu trắng đến chói mắt.


Hắn là phu quân ta. Hắn mặc tang phục trong ngày đại hôn, rõ ràng là mong ta chết đi...


Vu ma ma sắc mặt đại biến, lên tiếng quát mắng.


"Phò mã, người dám vô lễ như vậy?"


Ta xua xua tay, ra hiệu cho Vu ma ma im lặng.


Ta thản nhiên nói: "Ngươi yêu thích Khang Lạc?"


"Ngươi biết rõ còn cố hỏi!"


Ngụy Chiêu nghiến răng nghiến lợi trả lời. Có lẽ nhờ hơi men, hắn chẳng màng gì nữa.


"Nếu không phải do ngươi cản trở, lúc này người thành thân với ta hôm nay là Duẫn Nhi."


Ồ!


Phải rồi.


Tòa phủ công chúa này vốn dĩ cũng là dành cho Khang Lạc công chúa Triệu Duẫn Nhi.


Nhưng bây giờ khi ta đã trở về, tòa phủ công chúa này nghiễm nhiên thuộc về ta.


Ta cười.


Cảm giác cướp đồ của người khác thật sảng khoái.


Chẳng trách ngày xưa Phụ hoàng không chỉ cướp ngôi vị của Tiên hoàng, mà còn cướp cả Hoàng hậu của Tiên hoàng.


Năm đó Mẫu hậu của ta từng là đệ nhất mỹ nhân Hoa Kinh, khiến cả hai vị hoàng tử đều động lòng.


Tiên hoàng nhanh chân đoạt được mỹ nhân về tay.


Còn Phụ hoàng là người đến sau. Ông không chỉ giết Tiên hoàng để ngồi lên hoàng vị, mà còn thay đổi thân phận của vị Hoàng tẩu khi xưa, danh chính ngôn thuận giữ lại bên cạnh làm Hoàng hậu của mình.


Đừng nói là ta không biết Ngụy Chiêu và Khang Lạc lưỡng tình tương duyệt, cho dù có biết, thì việc ta làm hôm nay cũng chẳng qua là noi theo Phụ hoàng mà thôi.


Ngụy Chiêu trước mắt là đệ nhất mỹ nam tử của Hoa Kinh.


Khi ta còn ở chùa Vân Sơ đã từng nghe qua thịnh danh của hắn.


Khi đó ta không để ý. Đến lúc gặp hắn, mới biết mình thật nông cạn.


Hắn quả thực trông rất đẹp.


Chỉ tiếc là đầu óc không được tốt cho lắm.


Chẳng trách lại trở thành quân cờ bị vứt bỏ của nhà họ Ngụy.


Có điều, nếu nói những lời này cho Ngụy Chiêu nghe, e là hắn có chết cũng không tin.


2


Ta cho Ngụy Chiêu hai lựa chọn.


Một là bây giờ cởi tang phục ra, ta sẽ không truy cứu chuyện đã qua.


Hai là hắn cứ mặc tang phục rồi cút ra sân sau ngủ, đêm động phòng cũng không cần nữa.


Ngụy Chiêu không phụ sự kỳ vọng, quả đoán chọn vế thứ hai.


Hắn muốn giữ thân trong sạch vì Khang Lạc.


Hắn sải bước nhanh, vội vã đi về phía sân sau.


Vu ma ma ngỡ ngàng.


"Công chúa, người thật sự để ngài ấy đi sao?"


"Không thì sao?"


Ta ra hiệu cho bà ấy tháo mũ phượng nặng trĩu xuống giúp ta.


Ta cụp mắt nhìn móng tay sơn đỏ thẫm dưới ánh nến chiếu rọi, nhìn đẹp đẽ phi thường.


Tiếc thật.


Trong cả đời ta, đây là lần đầu tiên trang điểm lộng lẫy thế này, vậy mà lại không phải vì người ấy.


Khi ta còn ở chùa Vân Sơ, ta đã quen Ninh Tắc.


Hắn là con trai của một nông phu dưới chân núi, dung mạo ưa nhìn.


Trong suốt mười tám năm ta ở chùa Vân Sơ, ta thường trộm xuống núi tìm hắn chơi đùa. Chúng ta cùng nhau bắt chạch, lấy trứng chim, bắt ve, bắt bướm, làm đủ mọi chuyện nghịch ngợm.


Cho đến khi ta tới tuổi cập kê, trở thành một đại cô nương.


Hắn bỗng nhiên trở nên câu nệ nói nam nữ thụ thụ bất thân, bảo ta sau này bớt tìm hắn lại.


Nực cười!


Đối với bản công chúa mà nói, không có nam nữ, chỉ có quân thần.


Ta ra lệnh cho hắn chơi cùng ta, hắn đành bất đắc dĩ tuân mệnh.


Cho đến khi hắn chết trong vòng tay ta, ta mới hiểu, người như ta không nên có bạn chơi cùng. Có bạn chơi cùng chính là bảo họ đi nộp mạng.


Ta nói: "Ninh Tắc, chỉ cần ngươi không chết, ta có thể đáp ứng ngươi một yêu cầu. Bất kể khó khăn thế nào, ta đều sẽ làm thay ngươi."


"Thật sao?"


Đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng cầu sinh.


Hắn níu lấy bộ đồ vải thô của ta, yếu ớt cầu khẩn.


"Vậy ngươi hãy giúp ta bảo vệ nhà họ Ngụy. Nếu nhà họ Ngụy sụp, thiên hạ tất sẽ loạn. Nếu ngươi làm được, thì hãy cố hết sức, nếu không thể, thì thôi vậy."


Nhà họ Ngụy? Hắn và nhà họ Ngụy thì có liên quan gì?


Ninh Tắc cười khổ.


"Ta là con riêng của nhà họ Ngụy!"


Mẹ của hắn là hậu duệ của tội thần. Ngụy Tướng đã lén lút cứu bà ấy, sắp xếp ở riêng bên ngoài. Ai ngờ lâu ngày sinh tình, rồi có hắn.


Nhưng sự tồn tại của hắn sẽ kéo cả nhà họ Ngụy xuống nước, nên chỉ đành giấu giếm, gửi nuôi ở nông thôn.


"Lúc mẹ ta mất, ta không trách cha. Ta không hề trách ông ấy, ta chỉ hận..."


Hận cái gì?


Ta biết rõ trong lòng.


Khi Phụ hoàng giết huynh trưởng để đoạt vị, rất nhiều đại thần của Tiên hoàng đều không thể dùng được nữa.


Hoa Kinh lúc đó, đâu đâu cũng là tội thần.


Mà nhà họ Ngụy nhìn thì tưởng phong quang, nhưng thực chất là thanh đao của Phụ hoàng để ổn định triều thần.


Nay mười mấy năm đã qua, giá trị lợi dụng của nhà họ Ngụy đã giảm. Nếu ta là Phụ hoàng, cũng đến lúc phải nhổ đi cái gai trong tim là nhà họ Ngụy rồi.


Ta nghiến răng: "Được! Chỉ cần ngươi còn sống, ta hứa với ngươi, nếu ta không chết, nhà họ Ngụy sẽ không sụp đổ."


"Được... ta nhất định... sẽ sống..."


Ninh Tắc chết trong vòng tay ta, thi thể dần lạnh đi.


Năm đó, ta cảm nhận được cái lạnh thấu xương, len lỏi từ trong kẽ xương. Dù cho bên ngoài nắng gắt, lòng ta vẫn lạnh như băng.


Không lâu sau.


Mẫu hậu cuối cùng cũng nhớ tới ta, bà ấy tuyên ta về kinh.


Trên đường về kinh, ta tự giễu nghĩ, một công chúa không quyền không thế như ta, ngay cả ân sủng của cha mẹ cũng ít ỏi, lấy gì để bảo vệ nhà họ Ngụy?


Cách duy nhất để ta và nhà họ Ngụy có quan hệ, e là chỉ có liên hôn.


Vì thế ta dựa vào chút áy náy của Mẫu hậu khi ta vừa về kinh, đã kiêu ngạo ngang ngược đòi lấy Ngụy Chiêu.


Một là, hắn giống như Ninh Tắc, đều là quân cờ bị nhà họ Ngụy vứt bỏ.


Hai là, hắn cực kỳ giống Ninh Tắc.


Lần đầu gặp hắn, ta còn tưởng mình hoa mắt.


Nhìn kỹ rồi mới hiểu...


Chuyện cũ không thể níu kéo, cố nhân khó tìm lại.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo