Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

3

 

Ngày thứ hai sau đại hôn của công chúa, phải vào cung bái kiến Phụ hoàng và Mẫu hậu.

 

Sau ba lần mời bốn lần giục, Ngụy Chiêu mới đủng đỉnh tới muộn.

 

Khuôn mặt hắn thể hiện rõ sự chán ghét và ép buộc. 

Ta cũng không để ý, ra lệnh cho xe đi về phía Hoàng cung.

 

Thái giám dẫn đường với nụ cười vừa cung kính lại vừa xa cách.

 

Hậu cung là thiên hạ của Mẫu hậu. Mẫu hậu thật lòng sủng ái ai, đám người này đều biết rõ mồn một.

 

Ở cung Trường Ninh, ta gặp Phụ hoàng, Mẫu hậu và Khang Lạc.

 

Mắt Khang Lạc sưng như hạch đào, khóe mắt đỏ hoe rõ ràng là đã khóc. Nàng ta có chút ngượng ngùng quay đầu đi, nhưng dường như lại nghĩ đến điều gì, lập tức bướng bỉnh hếch cằm, ra vẻ không cam lòng yếu thế nhìn ta. Ngay sau đó ánh mắt lại không ngừng liếc về phía Ngụy Chiêu.

 

Ngụy Chiêu cũng y như vậy.

 

Một đôi bích nhân hoàn hảo, vì ta mà vĩnh viễn chia xa.

 

Thật là thê thảm!

 

Ta cứng nhắc hành lễ theo đúng quy củ.

 

Mẫu hậu cười vẫy tay, bảo ta tiến lên.

 

"Với Phụ hoàng Mẫu hậu của mình, hà tất phải câu nệ như vậy? Duẫn Nhi, con nên học hỏi quy củ của Tử Ngọc. Nếu ngày nào con được như Tử Ngọc, Mẫu hậu cũng không cần phải lo lắng nữa."

 

Khóe môi ta cong lên một nụ cười ôn hòa. Ta cúi đầu tiến lên, mặc cho Mẫu hậu nắm lấy ngón tay hơi thô ráp của ta.

 

Đứa trẻ lớn lên nơi núi rừng hoang dã, bàn tay không được bảo dưỡng tinh tế.

 

Mẫu hậu khựng lại một chút, rồi buông tay ta ra. Nụ cười trên môi cũng nhạt đi vài phần.

 

Có lẽ, đôi tay này của ta đã khiến bà ấy nhớ lại những ngày tháng ta ở chùa lễ Phật.

 

Mắt Khang Lạc lại đỏ lên. Nàng ta cắn môi, liên tục dậm chân.

 

"Mẫu hậu có người mới liền không cần người cũ nữa. Nếu con mà giống như Trường An công chúa, sao con có thể rơi vào tình cảnh này chứ?"

 

Một câu nói mà khiến cả Phụ hoàng và Mẫu hậu đều biến sắc.

 

Ta cụp mắt che đi ý cười, thầm "thích" cho Khang Lạc một cái trong lòng.

 

Bàn về bản lĩnh một câu nói có thể đắc tội bao nhiêu người, Khang Lạc mà xưng thứ hai, thì không ai dám xưng thứ nhất.

 

Về điểm này, nàng ta và Ngụy Chiêu đúng là trời sinh một cặp.

 

Khang Lạc cuối cùng cũng nhận ra.

 

Nàng ta do dự một chút, tiến lên rúc vào lòng Mẫu hậu, vừa lay vừa ôm, còn lén kéo tay áo Phụ hoàng.

 

Rất nhanh, Đế Hậu hai người đã bị nàng ta chọc cười.

 

Cảnh tượng một nhà ba người họ thật hòa thuận vui vẻ.

 

Ta như một người ngoài.

 

Không, vốn dĩ ta chính là một người ngoài.

 

Mẫu hậu lại hỏi ta vài câu về chuyện sau khi kết hôn liền cho ta lui, ngay cả một bữa cơm cũng không giữ lại.

 

Ra khỏi cung Trường Ninh, nụ cười trên mặt ta đã trở nên cứng đờ.

Ta kéo theo tà váy công chúa dài thướt tha, yểu điệu bước đi. Ngụy Chiêu vừa đi vừa dừng, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn.

 

Ta rẽ qua góc ngoặt để đợi hắn, liền thấy hắn dừng hẳn lại.

 

Mà phía sau hắn là Khang Lạc công chúa đang xách váy, như chim én non lao vào rừng đuổi theo.

 

Khi tay của hai người họ sắp nắm lấy nhau, ta liền đứng ra rồi ho khẽ một tiếng.

 

Đôi tay sắp nắm chặt lấy nhau kia đột ngột khựng lại.

 

Ngụy Chiêu mặt mày sa sầm trừng mắt nhìn ta, còn Khang Lạc thì vừa thẹn vừa giận.

 

Trước khi có ta, nàng ta là vị công chúa được sủng ái nhất trong cung. Sau khi ta đến, cuộc sống vô lo vô nghĩ của nàng ta như bị phủ thêm một tầng mây mù.

 

Nhưng trớ trêu thay, vệt mây mù là ta đây lại không biết điều, hoàn toàn không có ý định tan đi.

 

Hai người nhìn nhau không nói nên lời.

 

Cuối cùng, Ngụy Chiêu dường như đã hạ quyết tâm, vạch tấm hỷ phục màu đỏ, để lộ ra vạt áo tang bằng vải đay trắng như tuyết.

 

"Khang Lạc, lòng ta không đổi! Nàng yên tâm!"

 

Yên tâm cái gì?

 

Đương nhiên là sẽ không bị ta vấy bẩn.

 

Hắn đã quyết tâm vì Khang Lạc mà thủ thân như ngọc.

 

Tốt lắm, đỡ cho ta phải nghĩ cớ để đuổi hắn đi.

 

Khang Lạc khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, rõ ràng là vui mừng khôn xiết.

 

Vẻ vui mừng trên mặt nàng ta không hề che giấu. Ánh mắt nhìn ta mang theo thương hại, đắc ý, và cả hả hê.

 

Nàng ta cười nhạo ta, dù có được người, nhưng không có được trái tim.

 

Ta cũng cười.

 

Hai con chim hoàng yến vô lo vô nghĩ, sống thật đơn giản và thuần khiết.

 

Trên đường về phủ.

 

Ngụy Chiêu một mình co ro ở góc xe, sợ ta sàm sỡ hắn.

 

Ta thấy buồn cười, không nhịn được muốn trêu chọc hắn, xem đầu óc hắn có phải thật sự bị rỉ sét rồi không.

 

Ta hỏi: "Ngươi thật sự nghĩ rằng nếu không có ta, ngươi và Khang Lạc sẽ có thể ở bên nhau sao?"

 

"Đó là lẽ dĩ nhiên! Cha ta đã cầu thân với Bệ hạ. Chỉ còn nửa bước nữa thánh chỉ tứ hôn của Bệ hạ sẽ đến Ngụy phủ, nhưng lại bị ngươi..."

 

Ngụy Chiêu càng nói càng tức, hai mắt đỏ ngầu. Hắn đấm một cú vào vách xe khiến ngón tay chảy máu, nhưng lại không chịu kêu đau hay yếu thế.

 

Hắn nhịn đau rất vất vả.

 

Ta nhịn cười cũng vất vả y như vậy.

 

Dù sao thì, bây giờ ta là một vị công chúa si tình, nhẫn tâm cướp đoạt tình yêu, tham luyến mỹ sắc, nhưng mỹ sắc lại không thuận theo. Ta đáng lẽ phải vì tình mà sầu não, ủ rũ đau thương. Tóm lại bất luận thế nào ta cũng không thể bật cười vào lúc này được.

 

Về đến phủ công chúa.

 

Ngụy Chiêu không đợi ta phân phó, tự giác đi về phía sân sau.

 

Ta nói: "Khoan đã."

 

"Triệu Tử Ngọc, ngươi còn muốn thế nào nữa!" Ngụy Chiêu đè nén lửa giận.

 

Ta đưa đôi mắt sáng lướt qua hắn, phân phó Vu ma ma.

 

"Truyền lệnh của Bổn cung, Phò mã vì muốn tế điện tình yêu đã chết của mình, cần phải mặc đồ tang bảy bảy bốn mươi chín ngày. Trong bốn mươi chín ngày này, Phò mã phải tụng kinh ăn chay, đóng cửa sám hối, không ai được phép làm phiền."

 

"Vâng!" Vu ma ma tuy kinh ngạc, nhưng vẫn vui vẻ nhận lệnh.

 

Ngụy Chiêu kinh hãi.

 

"Ngươi muốn giam lỏng ta."

 

Ta không thèm liếc hắn, ung dung đi lướt qua.

 

Phải!

 

Ta muốn giam lỏng hắn.

 

Dù sao thì Triệu Tử Ngọc ta vì yêu mà si cuồng, nên chuyện giam lỏng một Phò mã đẹp như hoa như ngọc, cũng đâu có gì lạ, phải vậy không?

 

4

 

Thực tế là.

 

Ta có chuyện lớn phải làm.

 

Ngụy Chiêu là một miếng mồi. Có mồi rồi, cá tự nhiên sẽ cắn câu.

 

không bao lâu, Ngụy Tướng đã đến phủ công chúa bái phỏng.

 

Ta cho mời Ngụy Tướng vào.

 

Ngụy Tướng khí thế nghiêm nghị, như một pho tượng Phật lớn, rũ mắt ngồi ngay ngắn.

 

Ông ta chờ ta mở lời, còn ta thì thong thả dùng bữa.

 

Dùng bữa xong, ta rửa sạch tay, rồi dùng cao ngọc thủ Mẫu hậu ban cho, tỉ mỉ thoa lên tay.

 

Hồi lâu, ta mới mở lời: "Ngụy Tướng, trước kia ngài và ta đã từng gặp nhau chưa?"

 

Trong mắt Ngụy Tướng lướt qua một tia kinh ngạc.

 

Tướng gia trên triều đình, dĩ nhiên sẽ không quen biết Trường An công chúa tu hành ở chùa miếu.

 

Nhưng với thân phận là cha của Ninh Tắc, có lẽ ông ta đã từng gặp ta.

 

Ngụy Tướng hiển nhiên cũng đã nghĩ tới tầng này, ông ta thở dài một tiếng rồi chắp tay.

 

"Đa tạ công chúa đã ra tay hào phóng, bảo vệ nhà họ Ngụy. Nhà họ Ngụy nợ ngài một ân tình."

 

Đến lượt ta kinh ngạc.

 

Ta không ngờ ông ta lại thừa nhận.

 

Ngụy Tướng than một tiếng, giọng khàn khàn: "Công chúa đoán không sai! Lão thần từng ba lần cầu thân với Bệ hạ, nhưng đều bị Bệ hạ từ chối."

 

Ta gật đầu.

 

Là gia chủ nhà họ Ngụy nên Ngụy gia đang ở trong tình huống nào, Ngụy Tướng cảm nhận rõ hơn bất kỳ ai.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo