Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 18

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta đáng lẽ phải cảm thấy ghê tởm, nhưng lại hoàn toàn không để ý được nhiều như vậy.


Thù giết cha, cuối cùng cũng đã báo.


Thân thể ngài từ từ ngã xuống, rơi phịch xuống đất, như một bao cát nặng nề rơi xuống.


Bậc Cửu ngũ chí tôn cũng giống như thường dân trăm họ, sau khi chết cũng chỉ chiếm sáu thước đất, nhưng khi giết, độ khó lại một trời một vực.


Ta ngẩng đầu nhìn Mẫu hậu, ánh mắt bà ấy phức tạp vô cùng, nước mắt rơi lã chã.


"Tại sao con lại quay lại?"


Mẫu hậu đang trách ta sao?


Thanh kiếm trong tay ta "choang" một tiếng rơi xuống đất, lòng ta có chút lạnh, có chút đau.


Sắc mặt Mẫu hậu dịu đi vài phần, ánh mắt bà ấy vô thức lướt qua thi thể của Đế vương trên đất, khẽ nói: "Con theo ta."


Bà ấy nắm lấy tay ta, dắt ta đến Ngự thư phòng.


Dọc đường, cung nữ thái giám chạy toán loạn, đã có nghĩa quân vào cung, đang cướp bóc khắp nơi trong cung.


Tiền tài làm động lòng người, đám nghĩa quân này sớm đã đánh mất sơ tâm.


Ta tiện tay giết mấy người, hộ tống Mẫu hậu đến tận Ngự thư phòng.


Sắc mặt Mẫu hậu tái nhợt, bà ấy vừa vào trong, liền đóng cửa điện, bắt đầu lục lọi khắp nơi trên bàn sách.


Rất nhanh, bà ấy tìm thấy một chiếc ngọc tỷ.


"Đây là truyền quốc ngọc tỷ, con cầm lấy. Người nào xông vào cung đầu tiên bất kể là ai, con đều có thể dùng nó để đổi lấy một mạng."


Ta mấp máy môi. Không hiểu vì sao, vẫn không dám nói cho bà ấy biết, người tạo phản là ta.


Nếu nói ra, bà ấy sẽ hận ta mất?


Giây phút đó, ta lại cảm thấy một trận yếu đuối.


Một cảm giác ngột ngạt không thể nói thành lời chắn ngang lồng ngực, khiến ta thấy như có gì đó nghẹn ở cổ họng.


Mẫu hậu tiếp tục tìm kiếm. Cuối cùng, giữa vô số sách vở, bà ấy tìm thấy một bức họa.


Bà ấy cẩn thận mở ra, mang theo vài phần trịnh trọng và vui mừng.


"A Ngọc, con xem đây là ai?"


Ta ngưng mắt nhìn, thấy một bức họa sống động như thật.


Là Ngụy Chiêu?


Không, không phải Ngụy Chiêu!


Nốt ruồi lệ ở khóe mắt người trong tranh, ánh lên màu đỏ.


Tư thái thiếu niên vừa trầm tĩnh lại vừa hiên ngang đó rõ ràng là Ninh Tắc.


A Tắc, A Tắc của ta...


Mẫu hậu nói: "Nó là thiếu niên tướng quân Minh Tắc của Minh gia quân. A Tắc của con không chết, nó quay về tìm con rồi."


"A Ngọc, vận may của con tới rồi."


27


Ta đột nhiên hiểu ra. Ngày đó, Hoàng đế rõ ràng hận ta đến cực điểm, tại sao vẫn đồng ý để ta viết thư chiêu hàng.


Hóa ra, ngài sớm đã biết người tạo phản là A Tắc.


Ngài nghĩ A Tắc nhất định sẽ nghe lời ta.


Nhưng tại sao A Tắc lại không chết?


Tại sao người đó lại biến thành Minh Tắc?


Đầu óc ta hỗn loạn.


Mẫu hậu nhét đồ vào tay ta, khẽ nói: "A Ngọc, đi đi, đi tìm nó đi!"


"Nó bằng lòng vì con mà chết một lần, thì cũng bằng lòng vì con mà chết lần thứ hai."


"Nó là người đáng để phó thác cả đời."


"Đây là hưu thư con viết cho Ngụy Chiêu, Mẫu hậu đã đóng ngọc tỷ rồi, không còn ai có thể xen vào vận mệnh của con nữa."


"A Ngọc, con tự do rồi!"


Bà ấy đẩy ta ra cửa. Ngay trước khi đóng cửa lại, bà ấy bỗng nắm lấy tay ta, ánh mắt mang theo vài phần cầu khẩn.


"A Ngọc, nghĩa quân lấy danh nghĩa của con để khởi binh, bất kể thế nào cũng sẽ đối xử tốt với con. Mẫu hậu đối với con không còn gì vướng bận nữa rồi."


"Mẫu hậu chỉ cầu xin con một chuyện. Nếu có thể, hãy giúp Duẫn Nhi một tay, có được không?"


"Nó bị Mẫu hậu nuông chiều sinh hư, nó không có sức tự bảo vệ mình, chỉ đành trôi theo dòng nước."


"Con dũng cảm hơn nó, thông minh hơn nó. Mẫu hậu chỉ cầu xin con chuyện cuối cùng này, con hứa với Mẫu hậu, có được không?"


Đầu óc hỗn loạn của ta cuối cùng cũng tỉnh táo lại một chút. Tia cảm động nhỏ nhoi kia dần tan đi, chỉ còn lại đầy ắp sự không cam lòng và dồn nén.


Bà ấy ban Ngụy Chiêu cho ta, là vì ta dũng cảm, ta thông minh, cho nên ta có thể chấp nhận nhà họ Ngụy suy tàn, có thể chấp nhận mình là vợ của tội thần?


Nhưng dựa vào đâu?


Dựa vào đâu ta mạnh mẽ thì ta phải chịu tội, còn ai yếu đuối thì được hưởng phúc?


Ta cuối cùng không nhịn được, đã hỏi câu mà Khang Lạc từng hỏi ta: "Nếu có một ngày, ta và Khang Lạc cùng gặp nạn, người chỉ có thể cứu một người, người sẽ cứu ai?"


Giọng Mẫu hậu im bặt, bà ấy trừng lớn mắt, không dám tin nhìn ta.


Lúc này, ta bỗng thấy bóng dáng của Khang Lạc trên người bà ấy.


"A Ngọc..." Bà ấy lùi lại liên tục, phảng phất như ta là yêu ma.


Ta bỗng cảm thấy bình thản như thể mình là người ngoài cuộc.


"Người sẽ cứu Khang Lạc, đúng không!"


"Không phải!"


"Thật sao?"


Khóe môi ta nhếch lên một nụ cười mỉa mai, cười như không cười nhìn bà ấy.


"Vậy đây là cái gì?"


Ta lấy từ trong ngực ra một tờ giấy, trên giấy là một ký hiệu, ký hiệu mà ta lấy từ trên người thích khách.


Những năm khi ta sống ở chùa, đã trải qua vô số lần ám sát. Phần lớn thích khách đều là do Phụ hoàng sai tới. Nhưng có một lần ngoại lệ, hình xăm trên người thích khách không giống như mọi khi.


Khi đó, trong lòng ta đã có nghi vấn, chỉ là không dám tin.


Nếu không có chuyện hôm nay, nghi vấn này ta thà rằng chôn trong bụng cả đời.


Nhưng hôm nay, ta lại rất muốn hỏi cho rõ ràng.


Ta tự nhủ với lòng, hãy chết tâm đi, Triệu Tử Ngọc, chết tâm rồi là có thể buông bỏ vĩnh viễn.


Nhưng ta lại ôm một phần vạn hy vọng, rằng ta đã nghĩ oan cho Mẫu hậu, bà ấy là vô tội.


Sau khi Mẫu hậu nhìn thấy tờ giấy đó, gương mặt xinh đẹp thê lương trở nên cay đắng yếu ớt. Bà ấy lùi lại từng bước từng bước, cả người ngã mạnh vào giá sách khiến sách vở bị rơi lả tả xuống đất, phát ra tiếng động lớn.


Bà ấy đẫm lệ mờ mịt nhìn ta, mấp máy môi như định nói gì đó, rồi phun ra một ngụm máu đen.


Tim ta thắt lại.


Mẫu hậu uống thuốc độc?


Ta vô thức muốn đỡ bà ấy nhưng lại hờn dỗi dừng bước.


Hai mẹ con, rõ ràng gần trong gang tấc, lại phảng phất như cách xa chân trời.


Giọng bà ấy mang theo sự giải thoát.


"Con đều biết cả rồi..."


"Ta cứ nghĩ sẽ giấu được con."


"Năm đó, ta ở trong cung vô cùng khó khăn. Bệ hạ đã hết tình cảm với ta, Tiêu phi càn rỡ, liên tục dùng con để kích động Bệ hạ. Khang Lạc lúc đó mới sáu tuổi, nó bị người ta cho uống thuốc."


"Lúc đó ta bị quỷ mê hoặc tâm trí. Nếu buộc phải từ bỏ một đứa mới có thể để những người còn lại sống tốt hơn, ta chỉ đành từ bỏ đứa con không lớn lên bên cạnh ta."


"A Ngọc, xin lỗi..."


"Xin lỗi..."


Hơi thở của bà ấy dần yếu đi, chỉ có đôi mắt là không nỡ dời khỏi ta.


28


Nếu chỉ có thể từ bỏ một đứa, chỉ đành từ bỏ đứa không ở bên cạnh ta.


Bà ấy cuối cùng cũng đã nói thật...


Ta đã hỏi được sự thật, nhưng lại bị sự thật này đập cho tan nát.


Tim ta phảng phất như bị thủng một lỗ lớn, gió lạnh lùa vào thấu xương.


Ta vô thức bước đến bên cạnh bà ấy, từ trên cao nhìn xuống.


Mỹ nhân chính là mỹ nhân, dù uống độc tự vẫn, cũng đẹp đẽ thê lương đến mê hồn.


Ta cúi xuống, ôm bà ấy vào lòng, nhẹ nhàng lau vết máu đen bên khóe môi bà, thì thầm bên tai.


"Mẫu hậu, người tạo phản là con, người đoạt lấy thiên hạ Đại Chu là con. Chúng ta huề rồi, người không thể chết được, người hãy sống thật tốt, xem con làm Nữ hoàng thế nào. Thuốc giải ở đâu?"


"A Ngọc!"


Ngón tay bà ấy nắm chặt lấy áo ta, mắt đầy vẻ không dám tin, nhưng lại có vài phần vui mừng.


"Con rất tốt, con mạnh mẽ hơn Mẫu hậu..."


"Không có thuốc giải..."


"Phải chết thôi. Ta lẽ ra nên chết từ lâu. Năm đó không chết, để lại bao tiếng xấu. Bây giờ không chết nữa, sử sách sẽ viết về ta thế nào?"

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo