Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 17

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Đã mở miệng rồi, nói chuyện cũng càng lúc càng trôi chảy hơn. 


Ta nghĩ nghĩ, đúng là như vậy. 


Thủ lĩnh của nhánh nghĩa quân còn lại là một thiếu niên tướng quân, tự nhiên không có nguồn gốc gì với Tiên hoàng, càng không có bản lĩnh dạy dỗ ta khôn lớn. 


Hắn có lẽ chỉ là một kiêu hùng loạn thế giương cờ hiệu Tiên hoàng để tạo phản. 


Ta ngược lại rất muốn gặp hắn một lần, nếu có thể thu phục hắn thì cũng tốt. 


Nhưng ta đoán khả năng cao là sẽ gặp hắn trên chiến trường. 


Ta gật đầu, thản nhiên nói: "Ngụy Chiêu, sống cho tốt. Nếu ngươi muốn chết, ta sẵn lòng tác thành." 


Ta sải bước rời đi, nói với người hầu hạ hắn: "Trông chừng hắn cho kỹ. Ngoài Bổn cung, không ai được phép gặp hắn." 


Ta lại giam lỏng Ngụy Chiêu lần nữa. 


Nhưng hắn dường như đã quen, vậy mà còn nở một nụ cười. 


Đúng là biến thái! 


25


Ta vẫn dò la được một chút tin tức. 


Khang Lạc vào cung thăm Mẫu hậu. Ta tìm nàng ta, chỉ vài ba câu, đã hỏi được tin tức mình muốn. 


Hai nhánh nghĩa quân đã đến rất gần Hoa Kinh. Bọn họ có giao ước, ai công hạ Hoa Kinh trước thì người đó làm vua. 


Những nhà giàu có ở kinh thành đã chuẩn bị chạy trốn khỏi thành nhưng bị Phụ hoàng ép buộc phong tỏa cổng thành chặn lại. 


Lòng người hoang mang. Bá quan đã hết cách. Phụ hoàng suốt ngày nổi giận. 


Có người đề nghị trói ta trên cổng thành để uy hiếp phản quân, nhưng đã bị Mẫu hậu lấy cái chết ra ép mà cản lại. 


Những chuyện này ta đều không biết. 


Tâm trạng ta phức tạp, chỉ thấy rối bời. 


Trong mắt Khang Lạc có vài phần ghen tị: "Nếu có một ngày, ta và ngươi cùng gặp nạn, ngươi nghĩ Mẫu hậu sẽ cứu ai?" 


Ta: "..." 


Ta cảm thấy, khả năng cao là Mẫu hậu sẽ cứu nàng ta. 


Nhưng xem bộ dạng của nàng ta, dường như lại không biết? 


Ta không trả lời câu hỏi của nàng ta, mà hỏi ngược lại. 


"Ngươi ở phủ Vũ Lăng Vương thế nào?" 


Nàng ta sững sờ rồi nước mắt cứ thế trào ra, ngón tay bất giác xoa lên bụng. 


Nàng ta cũng không trả lời câu hỏi của ta mà khẽ nói: "Triệu Tử Ngọc, không ngờ ngươi lại là người đầu tiên hỏi ta câu này."


"Tất cả mọi người đều thấy ta là công chúa, ta nên sống tốt, ta không nên có phiền não."


"Ta cũng từng nghĩ, ta là công chúa, có thể làm bất cứ điều gì mình muốn."


"Nhưng công chúa trong thời loạn, còn không bằng một thường dân."


"Nếu nghĩa quân thật sự đánh vào đây thì người đầu tiên bị đem ra tế cờ chính là đám hoàng tử công chúa chúng ta."


"Phủ Vũ Lăng Vương nín nhịn chịu đựng đón ta, là vì ta là công chúa. Nhưng bây giờ, ta sắp ngay cả công chúa cũng không phải nữa."


"Đây có lẽ chính là... báo ứng!"


Khang Lạc rời đi.


Ta nhìn bóng lưng nàng ta, bỗng cảm thấy khổ nạn thật sự là một thứ tốt.


Ta đã chịu khổ mười mấy năm trước, sớm đã biết nhân thế gian nan, sau này mới có sức tự bảo vệ mình.


Khang Lạc hưởng phúc mười mấy năm trước, bỗng nhiên cơ đồ sắp sụp, nàng ta chỉ đành trôi theo dòng nước.


Vận mệnh thật là huyền diệu.


Không thể chấp nhận nó, cũng không thể khước từ nó.


Sự phong tỏa của Phụ hoàng dần mất tác dụng, không khí trong cung ngày càng căng thẳng.


Một ngày nọ, Mẫu hậu bỗng gọi ta vào chính điện.


Ta đã lâu không gặp bà ấy. Dung mạo bà ấy tiều tụy, cả người phảng phất như bị rút cạn tinh khí thần.


Bà ấy nhìn ta, ánh mắt vô cùng phức tạp.


"Con đi đi!"


Giọng điệu bà ấy thanh thản.


Ta cảm nhận được một sự chia cắt, một sự thanh thản khi đã đoạn tuyệt.


Ta bỗng nhiên có chút lĩnh ngộ.


Mẫu hậu trước đây đối với ta và Phụ hoàng đều có tình cảm, cho nên bà ấy cứ dao động không yên.


Một bên là ràng buộc huyết thống, một bên là tình nghĩa vợ chồng sâu nặng.


Bà ấy rất khó lựa chọn nên liên tiếp đưa ra những nước cờ sai lầm, cố gắng để đạt được một sự cân bằng.


Nhưng bây giờ, bà ấy không cần phải lựa chọn nữa.


Phụ hoàng dùng tin giả bà ấy chết để lừa ta quay về, nhưng cũng đã vĩnh viễn mất đi tình yêu của bà ấy.


Mẫu hậu không còn được tình yêu nuôi dưỡng, cũng giống như những nữ nhân oán hận khác trong cung, dung mạo tiều tụy, tóc sớm bạc màu.


Mẫu hậu trước đây còn áy náy với ta.


Bây giờ thì không còn nữa.


Những gì bà ấy nợ ta, đã trả hết rồi.


Bà ấy sắp xếp người đưa ta đi. Ta theo một vị ma ma đi vòng vèo trong cung. Khi đến một cung điện hẻo lánh cũ nát, xoay một cơ quan, sau bức tường vậy mà lại có một mật đạo.


Thấy ta ánh mắt kinh ngạc, vị ma ma đó cung kính nói: "Đây là mật đạo trốn thoát Tiên hoàng chuẩn bị cho Hoàng hậu, chỉ có một mình Hoàng hậu biết. Hoàng hậu từng dùng nó để trốn đi, chỉ đáng tiếc, đã bị Bệ hạ bắt lại."


"Người đừng trách Hoàng hậu, bà ấy cũng chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp mà bất đắc dĩ thôi."


"Công chúa, người bảo trọng."


"..."


Ta nhất thời không nói nên lời, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.


Tiên hoàng vậy mà đã sớm chuẩn bị mật đạo trốn thoát cho Hoàng hậu. Ngài ấy sớm đã nhận ra tình cảm không chính đáng của em trai mình đối với vợ mình sao? Hay là đã sớm đoán được em trai mình sẽ tạo phản?


Chuyện quá khứ, đã không thể tìm hiểu rõ ngọn ngành.


Ta hỏi: "Nếu ta đi rồi, Phụ hoàng sẽ đối xử với Mẫu hậu thế nào?"


Ma ma cười cười: "Một ngày vợ chồng trăm ngày ân ái."


Ta im lặng một lát, nhanh chóng bước vào mật đạo, men theo đường hầm đầy bụi bặm mà đi.


Trong bóng tối, ta dò dẫm bước đi, đầu óc lại vô cùng hỗn loạn.


Trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ chùa Phật về cung đã xảy ra quá nhiều chuyện, gương mặt của Mẫu hậu, gương mặt của A Tắc thay phiên nhau hiện lên trong đầu ta.


Ta nghĩ đến lời của vị ma ma kia.


"Đáng tiếc, Hoàng hậu bị Bệ hạ bắt lại..."


"Một ngày vợ chồng trăm ngày ân ái..."


Ta bỗng dừng bước, cảm thấy một luồng hơi lạnh.


Không đúng!


26


Mẫu hậu là chiến lợi phẩm của Phụ hoàng. Giữa bọn họ xưa nay không phải là "một ngày vợ chồng trăm ngày ân ái" mà là sự tuyên bố chủ quyền của kẻ chiến thắng đối với chiến lợi phẩm, là sự yêu thích không buông tay của kẻ cầm quyền đối với báu vật tuyệt thế.


Ngài yêu vẻ đẹp độc nhất hiếm có của báu vật đó, chứ không phải là nghe lời bà ấy răm rắp.


Mẫu hậu nguy rồi!


Ta bỗng xoay người chạy ngược lại.


Rất nhanh, ta đã đến trước cửa mật đạo.


Mật đạo đó chỉ có thể mở từ bên ngoài. Ta dùng hết sức bình sinh, đạp mạnh liên hồi vào cửa, nước mắt bất giác đã giàn giụa.


Cuối cùng, cửa mật đạo vỡ nát, ánh sáng ùa vào. Cùng ùa vào mắt ta còn có ánh lửa ngút trời.


Hướng cung Trường Ninh bị cháy?


Ta liều mạng chạy về phía cung Trường Ninh.


Dọc đường, vô số cung nữ, thái giám, thị vệ hốt hoảng tháo chạy.


"Nghĩa quân đánh vào rồi, mau chạy đi."


Bọn họ vội vã hoảng loạn, mặt mày đầy vẻ thê lương bất lực.


Ta gắng sức chạy đến cung Trường Ninh. Cổng cung mở toang, đã không còn ai canh giữ.


Ta bay nhanh vào trong, nhìn thấy Phụ hoàng rút kiếm kề vào cổ Mẫu hậu, mặt đầy giận dữ. Còn Mẫu hậu thì mỉm cười, vừa thê lương lại vừa như được giải thoát.


Phụ hoàng nhìn thấy ta, đôi mắt oán hận bắn ra tia sáng kinh ngạc.


Ngài rút kiếm đâm về phía ta. Ta vừa vặn né được, vòng ra sau lưng ngài, dùng cánh tay chém vào cổ tay ngài, đoạt lấy trường kiếm, trở tay đâm vào tim ngài.


Cảm giác kiếm sắc xuyên qua da thịt rất đặc biệt, vừa cùn lại vừa nhanh.


Máu tươi bắn lên mặt ta, vừa ấm lại vừa dính nhớp.


Ngài không dám tin nhìn ta, vừa oán độc lại vừa hối hận: "Lẽ ra Trẫm... nên giết... ngươi..."


Ánh mắt ta lạnh như băng. Trường kiếm trong tay rút ra, càng nhiều máu tươi phun ra, nhuốm đỏ y phục của ta.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo