Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Tắc bị từ này đánh mạnh vào tâm can, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, đôi môi hồng nhuận mất đi huyết sắc.
Hắn có lẽ không ngờ ta lại nghĩ hắn đến mức độ này, sẽ lấy nhân duyên của mình làm quân cờ để tham gia vào ván cược kinh thiên động địa ở Hoa Kinh.
Ta cược thắng rồi, giữ được nhà họ Ngụy, xác nhận được thân phận thật sự của mình, đã tạo phản, nhưng cũng thắt một nút chết cho vận mệnh.
Ta cụp mắt, không nhìn hắn nữa.
"Cho dù ngươi để ta giống như Mẫu hậu giả chết đổi thân phận, nhưng chỉ có thể giấu được một thời gian. Người trong thiên hạ rồi sẽ biết ta là công chúa tiền triều, thần tử của ngươi liệu có lo lắng một ngày nào đó ta khởi binh tạo phản để khôi phục Đại Chu không?"
"Nếu có một ngày chúng ta sinh hạ hài nhi, trên người nó có dòng máu tiền triều, liệu có được triều thần ủng hộ không?"
"Nếu sau này hậu cung của ngươi giai lệ ba ngàn, một đứa con khác của ngươi mang huyết thống thuần chính. Ngươi đoán xem tới lúc ấy, giữa con của ta và đứa con kia triều thần sẽ chọn ai?"
A Tắc quả quyết ngắt lời ta. "Ta sẽ không có người phụ nữ khác, cũng sẽ không có đứa con khác, chỉ có nàng. A Ngọc, nàng tin ta!"
Hắn nắm chặt lấy vai ta, lại như sợ làm ta đau, chỉ đành dồn toàn bộ sức lực vào bản thân mình, cả người căng cứng tột độ.
Ta lẳng lặng nghe.
Điều kiện này thật tốt, tốt đến mức ta gần như không có lý do gì để chối từ.
Nhưng ta đã sống mười tám năm ở nơi không thấy ánh mặt trời rồi. Ta không muốn quãng đời còn lại vẫn không thấy ánh mặt trời, thậm chí ngay cả con của ta cũng như vậy.
Đây không phải là điều tốt đẹp, đây là lời nguyền.
Ta nhẹ nhàng gỡ ngón tay hắn ra, bình tĩnh nói: "A Tắc, ta tin ngươi, nhưng ta không chấp nhận sự sắp đặt như vậy."
Ta lùi lại từng bước, trong sự bi thương ngỡ ngàng của hắn xoay người rời đi.
Sau khoảnh khắc xoay người, nước mắt ta đầm đìa.
Xin lỗi, A Tắc!
Người vì ta mà chết quá nhiều, nhiều đến mức ta không thể chỉ lo cho hỉ nộ ái ố của riêng mình.
33
Ta trở về phủ công chúa.
Ta bắt gặp một người đang quỳ trước cửa nhà ta, lưng hắn thẳng tắp, cả người trầm tĩnh cô tịch, như một nhà sư đã khổ tu nhiều năm.
Ta lại gần mới phát hiện là Ngụy Chiêu.
Hắn nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn ta, trong mắt loé ra ánh sáng vui mừng. Hắn từ từ đứng dậy, vươn tay lấy từ trong ngực ra một cái túi da dê.
"Cầm... lấy..."
"Đây là cái gì?"
"Cầm... lấy..."
Ta im lặng một lát, vươn tay nhận lấy rồi lướt qua người hắn, đi thẳng vào trong.
"Ngươi... hận... ta... không?"
Ta dừng bước.
Hận hắn sao?
Những ngày qua, ta đã suy ngẫm lại những chuyện đã xảy ra không biết bao nhiêu lần.
Rồi đột nhiên phát hiện ra đây căn bản là một ván cờ chết.
A Tắc không biết người dẫn quân là Sư phụ ta, Sư phụ cũng không hay Minh Tắc chính là Ninh Tắc.
Hai quân sớm muộn gì cũng giao chiến, sớm muộn gì cũng phải chết một người.
Còn Ngụy Chiêu nếu không cắn đứt lưỡi, sẽ không chịu nổi cực hình mà bán đứng ta. Nhưng hắn cắn đứt lưỡi rồi thì không thể nói rõ sự tình cho Khang Lạc biết.
Đối với Khang Lạc mà nói, tính tình nàng ta hư vinh lại nhu nhược. Nàng ta ở trong loạn quân, dám lấy hết dũng khí cứu người lại lấy hết dũng khí quay lại, đã là rất giỏi rồi.
Dường như mỗi người đều làm sai một chút, lại dường như mỗi người đều không có lỗi.
Đến cuối cùng, ta cũng không biết nên hận ai.
Vận mệnh vô thường. Chúng ta chìm nổi trong dòng chảy của vận mệnh, muốn nghịch thiên cải mệnh, thực sự là không biết lượng sức!
Ta hỏi: "Tại sao ngươi không về nhà họ Ngụy? Bây giờ Ngụy gia đang hưng thịnh, ngươi trở về sẽ có tương lai tốt đẹp."
Ngụy Chiêu cười lạnh một tiếng: "Đã... cắt... đứt... rồi."
Ta nhất thời không biết nói gì, cầm túi da dê quay về phủ.
Ta mở túi da dê, lấy ra một tờ giấy với những hàng chữ viết ngay ngắn. Càng đọc mắt ta càng mở to, bàn tay cầm tờ giấy run lên không ngừng.
Mắt ta đau nhức, vội vàng truyền lệnh: "Bảo Ngụy Chiêu đến gặp Bổn cung."
Không lâu sau, Ngụy Chiêu đến.
Ta nén nỗi chua xót trong lòng, giơ tờ giấy trong tay lên rồi hỏi hắn: "Cái này từ đâu mà có?"
Ngụy Chiêu ấp a ấp úng nói, nhưng ta một chút cũng không chê hắn nói chậm, chỉ sợ bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Một tháng này, Ngụy Chiêu đến nhà họ Nguỵ. Từ miệng người nhà họ Ngụy biết được chân tướng sự việc năm đó, lại đi đến nơi A Tắc khởi nghĩa điều tra rõ ràng từng chút một.
Năm đó, khi Phế đế xét nhà diệt tộc phủ Trấn quốc Tướng quân, mẹ của A Tắc nhờ chui qua lỗ chó nên may mắn trốn thoát, trốn trốn tránh tránh sinh hạ A Tắc.
Sau này, mẹ của A Tắc bị Ngụy Tướng tìm được. Ngụy Tướng không giao người cho Phế đế, ngược lại nhận A Tắc làm con riêng nuôi lớn.
A Tắc sau khi lớn lên, thông minh hơn người, võ nghệ siêu quần, lại thêm phẩm hạnh đoan chính. Ngụy Tướng bèn mượn danh nghĩa của A Tắc, lôi kéo bộ hạ cũ của Trấn quốc Tướng quân, dã tâm mưu phản cũng ngày một lớn dần.
Sau này, A Tắc đỡ kiếm thay ta bỏ mạng, khi tỉnh lại thì người đã ở Lĩnh Nam.
Bộ hạ cũ của Trấn quốc Tướng quân ở Lĩnh Nam ai nấy đều tâm cao khí ngạo. Tuy mượn danh nghĩa của Trấn quốc Tướng quân, đám người này mới miễn cưỡng tụ họp lại với nhau. Thế nhưng thực sự muốn bọn họ phục tùng một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, cũng không hề dễ dàng.
A Tắc đã tốn rất nhiều công sức thu phục từng người bọn họ.
Khoảng thời gian đó, hắn quên ăn quên ngủ, ngày đêm không nghỉ, trù tính làm sao dùng tốc độ nhanh nhất đường đường chính chính trở về.
Sau này, hắn khởi binh đại sự, xông pha trận mạc, chưa từng sợ hãi.
Ngụy Chiêu ngẩng mắt nhìn ta, đôi mắt đen sáng ngời.
"Đỡ kiếm... là... thật lòng."
"Chết... là... thật."
"Hắn... rất liều... rất liều."
"Hắn... cửu... tử... nhất... sinh... mà... về, ngươi... nên... tin... hắn."
Không biết từ lúc nào, ta đã nước mắt đầm đìa.
Ngụy Chiêu còn muốn nói gì đó, ta trầm giọng: "Ra ngoài đi."
"A... Ngọc..."
"Ra ngoài!"
Ngụy Chiêu buồn bã đi ra. Ta mềm oặt ngã xuống giường, ôm lấy chăn, không để mình phát ra một tiếng khóc nào.
Triệu Tử Ngọc, ngươi phải làm sao đây? Ngươi phải làm sao đây?
Không biết qua bao lâu, có hạ nhân tới báo Ngụy Chiêu thuê người dựng một cái lều bên ngoài phủ công chúa, hỏi ý ta có cần ngăn cản không.
Ta lạnh giọng nói: "Mặc kệ hắn."
Hắn muốn tự làm khổ mình, muốn tu hành, muốn làm người giữ cửa cho phủ công chúa thì mặc hắn!
Lòng ta đang rối bời. Ta còn chẳng nghĩ thông được ngày mai sẽ thế nào, căn bản không rảnh để lo cho người khác.
Sau này, Ngụy Chiêu thật sự ở lại trong căn nhà tranh dựng bên cạnh phủ công chúa.
Vu ma ma nói, Ngụy Tướng đã tìm gặp Ngụy Chiêu.
Nhưng Ngụy Chiêu viết một lá thư đoạn tuyệt quan hệ cha con ngay tại chỗ, lấy cái chết ra ép đoạn tuyệt mọi quan hệ với Ngụy Tướng.