Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
34
A Tắc cuối cùng vẫn đăng cơ làm Hoàng đế.
Ngày hôm đó, ta được mời đến tham gia đại điển với thân phận công chúa tiền triều.
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào ta, bọn họ tưởng ta sẽ kiếm cớ tạo phản. Nhưng khi thấy tư thái thần phục của ta khiến bọn họ yên tâm hơn đôi chút.
A Tắc đầu đội mũ miện, thân mặc hoàng bào áo đen quần đỏ, tượng trưng cho trời và đất, eo thắt đai lụa trắng, đoan trang uy nghiêm, là một vị Đế vương anh minh thần võ.
Hắn nhìn thẳng phía trước, khí vũ hiên ngang, từng bước từng bước bước lên đài cao, ngồi lên ngai vàng.
Cho đến khi nghi thức kết thúc, hắn cũng không nhìn ta lấy một lần.
A Tắc sau khi đăng cơ, đại xá thiên hạ.
Khang Lạc trong ngục sau khi bị biếm làm thứ nhân đã được thả ra.
Cả Phủ Vũ Lăng Vương chạy trốn trong loạn lạc, nên giờ đây nàng ta không nơi nương tựa, nhưng những chuyện này đã còn không liên quan đến ta nữa.
Ta dồn hết tâm sức vào theo dõi triều cục dân sinh.
Ba tháng sau khi A Tắc đăng cơ, hắn cất quân tấn công Địch Quốc. Địch Quốc là một bộ tộc du mục, vào mùa đông hàng năm đều xâm phạm biên cảnh nhưng Phế đế vô dụng, năm nào cũng thua trận.
Mà Minh gia quân của A Tắc vừa mới trải qua sự tôi luyện của chiến tranh, đang lúc binh hùng tướng mạnh, một đường tiến thẳng, đánh đến hoàng đô Địch Quốc, giết chết Đại hãn Địch Quốc, dọc đường chiếm được vô số đất đai, mở rộng lãnh thổ đế quốc.
Điều duy nhất không tốt là trong chiến tranh, đã chết mấy vị tướng quân.
Trong triều, hắn trọng dụng lượng lớn cựu thần Đại Chu. Hành động này gây ra sự phản đối kịch liệt của Ngụy Tướng và các công thần khai quốc.
Ngụy Tướng cho rằng bọn họ vất vả lắm mới thay đổi được triều đại, nên muốn đuổi hết đám người cũ đi. Nhưng A Tắc lại lấy lý do người có tài mới được ngồi quan vị, như vậy mới khiến chính lệnh thông suốt, cũng có thể trấn an lòng dân, kiên trì ý kiến của mình.
Đúng lúc này có người dâng tấu lên Hoàng đế những việc ác mà Ngụy Tướng đã làm trong thời kỳ Phế đế.
Ngụy Tướng vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, không kìm được tức giân, ngang nhiên xông vào Ngự thư phòng chỉ trích vị Đế vương trẻ tuổi không nên mặc kệ quan cũ đặt điều thị phi, châm ngòi ly gián, hơn nữa còn chỉ trích Tân đế vong ân phụ nghĩa.
Những lời đồn này tự nhiên không thể tin, Ngụy Tướng vẫn chưa ngông cuồng đến mức độ đó, mà A Tắc cũng sẽ không hồ đồ đến mức như vậy.
Có điều, việc Ngụy Tướng và A Tắc nảy sinh hiềm khích thì chắc chắn là thật.
Ta lẳng lặng chờ thời cơ.
Nhưng thời cơ lại không đợi ta.
Một ngày nọ, Ngụy Tướng dẫn người hung hăng xông vào phủ công chúa.
Ông ta trợn mắt giận dữ, không còn khí thế nghiêm nghị như lần đầu gặp mặt năm xưa.
Ta kinh ngạc trong lòng, nghĩ lại thì cũng thấy hợp tình hợp lý.
Mọi người đều nói quyền thế là liều thuốc kích thích tốt nhất. Ngụy Tướng đã ở đỉnh cao quyền lực, A Tắc lại là con nuôi của ông ta. Ông ta bây giờ là Á phụ Thái thượng hoàng, quyền khuynh triều dã nên tự nhiên có thể muốn làm gì thì làm.
Ông ta nhìn ta chằm chằm, lạnh lùng nói: "Phụng chỉ Bệ hạ, ban chết cho nghịch tặc Triệu Tử Ngọc. Người đâu, ban rượu độc."
Một ly thuốc độc, được người bưng đến trước mặt ta.
Ta nhìn màu đen đậm đặc đó, bình tĩnh nói: "Ngươi sẽ giết A Tắc sao?"
"Cái gì?" Ngụy Tướng ngẩn người, nhưng rất nhanh, ông ta nhìn ta với ánh mắt lạnh lẽo.
Ta tiếp tục nói: "Năm đó khi ngươi nhận nuôi A Tắc, thật sự là xuất phát từ lòng tốt sao? Mẹ của A Tắc và lệnh phu nhân tuy là chị em ruột, nhưng xưa nay quan hệ không tốt, sẽ không khiến ngươi mạo hiểm cứu người. Mà khi ngươi nhận nuôi A Tắc, lại cố ý để hắn sống dưới chân núi chùa Vân Sơ, thật sự ngươi chưa từng nảy sinh ý đồ khác sao? A Tắc lớn lên, ngươi lợi dụng hắn thu phục bộ hạ cũ của Trấn quốc Tướng quân, có từng nghĩ tới chuyện thay thế hắn không? Ta nghe nói trên chiến trường, A Tắc từng bị người bắn lén sau lưng. Người bắn tên hẳn là do Tướng gia sai khiến phải không?"
"Ngươi câm miệng!" Ngụy Tướng nghiến răng nghiến lợi, khóe mắt như muốn nứt ra.
Ông ta lạnh lùng quát: "Người đâu, đổ thuốc, để ả ta câm miệng vĩnh viễn cho bổn tướng!"
Mấy chục tên thị vệ ùa tới. Ta chỉ lẳng lặng nhìn, không hề phản kháng. Nhưng ngay khoảnh khắc sắp bắt được ta, những người đó lại nhao nhao kinh hãi rụt tay về, nhanh chóng quỳ xuống.
"Ty chức tham kiến Bệ hạ!"
Ngụy Tướng nhìn thấy A Tắc đột ngột vén rèm bước ra từ sau lưng ta, ánh mắt kinh nghi bất định, lại như chợt hiểu ra.
"Bệ hạ, người không thể nghe lời nói phiến diện của ả ta. Ả ta dâng những tấu sớ đó cho Bệ hạ là muốn ly gián tình cha con chúng ta, làm loạn triều cương. Vừa rồi ả ta là ngậm máu phun người. Bệ hạ, người không thể nghe lời ả ta."
A Tắc sắc mặt xanh mét, lạnh lùng nói: "Bắt Ngụy Tướng lại, áp giải vào thiên lao chờ xét xử!"
Mấy chục tên thị vệ quay mũi giáo bắt giữ Ngụy Tướng.
Ánh mắt Ngụy Tướng nhìn chằm chằm ta, rồi ông ta bỗng cười lạnh nói: "Triệu Tử Ngọc, ngươi quyến rũ hai đứa con trai của ta, khiến huynh đệ chúng nó tương tàn. Ngươi sẽ không được chết tử tế."
Hơi thở ta nghẹn lại, cảm thấy nực cười.
Con trai là quân cờ trong tay ông ta. Ông ta không cần liền vứt bỏ, bây giờ lại quay ra trách ta thu nhận quân cờ bỏ đi này.
Ngụy Tướng vùng khỏi thị vệ đang giữ hai bên tay, quát lớn: "Bổn tướng tự đi."
Ông ta chắc mẩm A Tắc sẽ không giết ông ta, không hề bớt đi vẻ ngông cuồng.
Đợi người rời đi hết, A Tắc với vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn ta: "Nàng nói mời ta đến xem kịch, đây là kịch nàng chuẩn bị cho ta?"
Ta còn chưa kịp nói gì, hắn bỗng vươn ngón tay bóp chặt cằm ta, ép ta đối mặt với hắn.
Đôi mắt hắn đen láy, mày kiếm xếch lên. Mới mấy tháng không gặp, hắn so với trước kia càng thêm trầm ổn nội liễm, trên người đã ẩn hiện khí thế của một vị Đế vương trưởng thành.
Hắn gằn từng chữ, chậm rãi nói: "A Ngọc, tính kế ta là phải trả giá đấy."
Hắn từ từ lấy trong ngực ra một chiếc bình sứ trắng xanh, mở nắp, uống thuốc trong bình, rồi cúi người xuống, mớm thuốc từ từ vào miệng ta.
Mùi thuốc nồng nặc xộc lên mũi.
Hắn điên rồi!
Ta cảm thấy lạnh sống lưng, ra sức giãy giụa.
Nhưng hắn lại giữ chặt đầu ta, cạy mở môi ta, ép ta uống hết thuốc xuống.
Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, ta cảm nhận sâu sắc rằng: A Tắc, thay đổi rồi!
35
Đợi đến khi ta tỉnh lại, người đã ở trong hậu cung, ở tại chính cung Trường Ninh mà Mẫu hậu từng ở.
Cung nữ xung quanh phần lớn là người cũ.
Họ nhìn thấy ta, cẩn thận dè dặt lại muốn nói rồi thôi.
Ta lại thản nhiên hơn họ nhiều, vẫn như ngày xưa ở phủ công chúa, y phục giản dị, tóc xanh buông xõa, không trang điểm cầu kỳ, ban ngày đọc sách, hoàng hôn tĩnh tâm, ban đêm ngủ yên.
Ba ngày sau, ta gặp A Tắc.
Hắn tiều tụy đi nhiều, thấy bộ dạng tự nhiên của ta, trong mắt lóe ra một tia sáng vui mừng.
Hắn cũng tháo bỏ mũ miện Đế vương, cởi bỏ y phục hoa lệ nặng nề, cả người gầy đi trông như một hòa thượng ăn chay.
Hắn đưa lược vào tay ta, ra hiệu ta chải đầu cho hắn.
"..."
Ta im lặng một lát, vươn tay nhận lấy lược, quỳ sau lưng hắn, chậm rãi chải tóc.
Tóc hắn rất đẹp, đen như mực, óng ả mượt mà.
Ta thầm thở dài, trong lòng có vài phần bi lương. Người tốt như vậy, ta sẽ không bao giờ có được nữa.
A Tắc từ từ quay đầu lại, ánh mắt phức tạp, nhìn ta với dục vọng kinh người. Hắn đột ngột nhào tới, bàn tay giữ chặt đầu ta, đè ta dưới thân.