Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giây phút đó, hắn không phải là người chồng tốt mà giống một tên đàn ông tệ bạc hơn.
Ta cởi áo tháo đai cho hắn, tắm rửa thay y phục. Đêm đó, tim ta như ngựa phi, triền miên đến chết, chỉ muốn để hắn khắc cốt ghi tâm nhớ kỹ khoảnh khắc này.
Sau đó, giọng hắn khàn đặc, ta cũng vậy.
Ta uống một ngụm nước, mớm vào miệng hắn. Hắn khẽ mở mắt, dường như nhận ra điều gì, nhưng lại như tham luyến mà đoạt lấy hết nước trong miệng ta.
Hắn cười thấp: "Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều (Đêm xuân ngắn ngủi mặt trời lên cao, từ nay quân vương không thượng triều sớm). A Ngọc tuy tốt, nhưng ta phải lên triều rồi."
Hắn chậm rãi đứng dậy mặc quần áo. Mặc xong, hắn lại cúi xuống, cắn mạnh vào vai ta một cái.
Ta hít nhẹ một hơi, đau điếng người nhưng so với nỗi khó chịu trong lòng và nỗi đau trên thân xác, thì chẳng là gì.
Thân hình hắn loạng choạng, cười khẽ: "Chắc chắn là A Ngọc quá mê người. Ta đã quá phóng túng rồi."
Nhưng cuối cùng hắn vẫn ngã xuống, ta theo bản năng vươn tay đỡ lấy hắn.
Hắn nhìn ta, dường như cuối cùng cũng nhận ra, người đầu ấp tay gối muốn giết hắn.
Hắn nắm lấy tay ta, vân vê từng ngón tay ta.
"Nàng muốn ta nhớ kỹ nàng, nhưng ta nào có không muốn nàng nhớ kỹ ta?"
"Lần sau, nhớ đừng dùng độc nữa, sẽ biến thành xấu xí đấy. Nàng nghĩ kỹ cách khác đi. Nàng thông minh như vậy, nhất định có thể... nghĩ... ra... được."
Đôi mắt sáng ngời của hắn hoàn toàn mất đi thần thái, từ từ nhắm lại, tay nắm lấy tay ta trượt xuống.
Ta lặng lẽ nhìn hắn, đang nghĩ hắn nói lời ngốc nghếch gì vậy?
Sao có thể có lần sau nữa?
Cho dù có lần sau, ta sao có thể giết hắn lần nữa?
A Tắc, A Tắc, A Tắc ngốc nghếch của ta!
Ta ôm lấy đầu hắn, khóc nức nở. Lúc đó, ta mới biết, hóa ra nước mắt có thể không cần ấp ủ, cứ như thác nước tuôn trào bất chấp tất cả.
Hóa ra trái tim con người, thật sự có thể tan nát.
Không biết qua bao lâu, ta nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hò hét chém giết, nhưng âm thanh đó lại rất nhanh lắng xuống.
Đại thái giám dẫn theo đông đảo cung nữ ma ma cung kính đứng ngoài cửa, cao giọng nói: "Khải bẩm công chúa điện hạ, loạn quân đã bị tiêu diệt toàn bộ, nô tài cung nghênh công chúa điện hạ lâm triều."
37
Ta đã làm Nữ hoàng Đại Chu.
Việc đầu tiên ta làm chính là phái người truy kích Ngụy Tướng, giết chết ông ta trên đường về quê.
Sau khi ta tra xét nhiều nơi, mới biết Ngụy Tướng đối với Sư phụ không phải hoàn toàn không biết gì. Ngược lại, ông ta biết rõ mồn một, thậm chí đã sớm đề phòng.
Năm đó, Ngụy Tướng và Sư phụ được xưng tụng là Hoa Kinh song tuyệt, Ngọa Long Phượng Sồ.
Nhưng Tiên hoàng rõ ràng thích Sư phụ Lục Diệu của ta hơn, đối đãi với ngài ấy thân thiết hơn, cũng ký thác kỳ vọng cao hơn.
Ngụy Tướng biết thủ lĩnh của nhánh nghĩa quân còn lại là Sư phụ, nhưng ông ta cố ý giấu giếm thông tin quan trọng với A Tắc, lừa dối A Tắc.
Dưới sự cố ý của ông ta, hai quân cuối cùng cũng phải binh đao gặp nhau, cuối cùng cũng phải chết một người.
Nếu A Tắc chết, ông ta tiếp quản Trấn quốc quân. Nếu Sư phụ chết, ông ta làm quyền thần dưới một người trên vạn người.
Ngụy Tướng đáng chết!
Sau khi giết Ngụy Tướng, ta không còn tâm trí để đau buồn.
Ta bận rộn thu phục triều thần.
Triều đình thay đổi tân cựu, lòng người dao động.
Ta nhiều lần hứa hẹn sẽ không truy cứu chuyện cũ, Trẫm dùng người theo tài, nhưng không phải tất cả mọi người đều tin, luôn có người cho rằng ta là nữ nhi, không xứng ngồi lên ngôi cao.
Ta liền dùng thủ đoạn đẫm máu cưỡng chế trấn áp. Sau mấy lần, cuối cùng cũng dẹp yên nội loạn, trong ngoài thần phục.
Trong cõi u minh ta cũng cảm nhận được, mỗi khi đến thời khắc quan trọng, dường như luôn có quý nhân phù trợ. Tất cả những điều này đều nhờ bố cục trước đó của A Tắc đang phát huy tác dụng.
Hắn dường như đã sớm trải đường cho ta, chỉ là ta không dám chắc.
Ta chôn cất A Tắc theo nghi lễ Đế vương, lại chôn cất Sư phụ theo nghi lễ Quốc sư trọng phụ.
Trong một ngày tiễn đưa hai người quan trọng nhất trong lòng ta, ta cứ tưởng ta sẽ rất đau buồn, thực ra lại không. Mắt ta không rơi một giọt nước mắt, đến mức ta tưởng mình bản tính bạc bẽo, sinh ra đã vô tình cho nên mới có thể leo lên ngôi cao.
Sau đó, có một ngày, ta ngẫu hứng vi hành, đi dạo lung tung trong các ngõ ngách.
Ở ngõ Phú Dân, nghe thấy tiếng cãi vã. Hoá ra là một tên lưu manh côn đồ đang trêu ghẹo tiểu nương tử bán tào phớ khiến tiểu nương tử đó ngã xuống đất, trông rất đáng thương.
Ta ra hiệu cho thị vệ tiến lên xử lý tên lưu manh kia, rồi thản nhiên ngồi xuống trước sạp tào phớ, gọi một bát tào phớ.
Tiểu nương tử kia lau nước mắt rửa tay xong vội vàng làm việc, đích thân bưng một bát tào phớ tới cảm ơn ta.
Nàng ta nhiệt tình mời chào, ta thuận tay nhận lấy.
Bốn mắt nhìn nhau. Nàng ta sững sờ, ta cũng sững sờ.
Hóa ra lại là Khang Lạc.
Nàng ta mặc áo vải thô, không trang sức, dung mạo nhạt nhòa. Đôi tay nàng vốn dĩ mịn màng nay đầy vết chai sần.
Nàng ta rất lúng túng, nhưng chỉ lúng túng trong chốc lát liền hoàn hồn, hào phóng ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh ta.
"Nếm thử đi, tào phớ ta tự tay xay đấy, xem có nuốt trôi không?"
Ta nếm thử một miếng, mùi vị quả thật không tệ.
Đường đường là công chúa tiền triều lại bán tào phớ giữa đường, nàng ta ngược lại đã nghĩ thông rồi.
Ta gật đầu, thản nhiên nói: "Tại sao không đến tìm ta?"
Nàng ta cười tự giễu: "Tìm ngươi làm gì? Gây phiền phức cho ngươi sao? Ngươi biết đấy, ta ngốc lắm. Phải sống giữa đám người thông minh các ngươi, ta cũng mệt mỏi lắm."
Ta im lặng một lát: "Đứa bé đâu?"
Nhắc đến đứa bé, mặt nàng ta tối sầm lại vài phần. "Mất rồi, có lẽ nó chê ta làm mẹ không tốt, nên không muốn đến."
Có người gọi một bát tào phớ, nàng ta đáp một tiếng, liền đứng dậy làm việc.
Ta lẳng lặng ăn tào phớ, ăn được vài miếng bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Một cảm giác ghê tởm buồn nôn dâng lên cổ họng, ta thật sự không nhịn được nôn khan một tiếng.
Các thị vệ tưởng tào phớ có độc, nhanh chóng vây quanh sạp tào phớ, rút kiếm chỉ vào Khang Lạc.
Khang Lạc mặt mày tái nhợt, hoảng loạn xua tay: "Không phải ta, không phải... Ơ, A tỷ, tỷ có thai rồi?"
Ta như bị sét đánh, ngón tay vô thức xoa lên bụng.
Ta có thai rồi?
Về đến cung, Thái y chẩn đoán mấy lượt, xác định ta mang song thai.
Trong cung vui mừng khôn xiết, triều thần cũng rất vui mừng, thi nhau dâng tấu chúc mừng.
Ta nhìn thấy tấu chương của Ngụy Chiêu, lời lẽ của hắn rất bình thường, như bạn bè bình thường chúc mừng. Chỉ là ở cuối tấu chương, hắn tự xin đi đến thành Vân Thủy nghèo nàn hẻo lánh nhất, để làm quan, làm chút việc thực tế cho dân chúng.
Ta phê chuẩn.
Ngụy Chiêu trải qua thăng trầm, kinh nghiệm phong phú, hắn sẽ là một vị lương thần.
Ta đã nói dùng người theo tài. Chỉ cần hắn có tài, ta không để ý thân phận trước kia của hắn.
Xử lý xong tấu chương, ta có chút choáng váng. Lúc ta đứng dậy,cảm thấy chóng mặt một lát, ngón tay vô thức bám vào bàn, lại vô tình chạm phải một cái nút, một ngăn bí mật đột ngột bật ra, trong ngăn bí mật giấu một tờ giấy.
Ta kinh ngạc trong lòng, cầm tờ giấy lên, từ từ mở ra, liền nhìn thấy nét chữ quen thuộc trên tờ giấy đó.
"Ta trèo đèo lội suối mà đến, tưởng mình là tướng quân giải cứu công chúa, vạn lần không ngờ tới, lại làm nịnh thần hủy hoại giấc mơ Nữ hoàng." "Ta truyền ngôi cho nàng, nàng nhất định không chịu, vậy nàng hãy tự mình đến lấy đi."
"A Ngọc, A Ngọc, ta phải làm sao với nàng đây?"
Ta nắm chặt tờ giấy, bị nỗi bi thương khổng lồ tấn công, trong nháy mắt nước mắt giàn giụa.
Cột tím xà vàng, mái cong đấu củng, cung đình vẫn thâm sâu như cũ.
Nhưng thế gian này thật sự không còn A Tắc nữa rồi...