Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tâm tư ta rối loạn, nhưng ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại, lạnh nhạt nói: "Bệ hạ, ta là tẩu tử của ngài."
"A Ngọc, nàng còn định lừa ta đến bao giờ?" Hắn thì thầm bên tai ta, thậm chí còn cố ý dùng môi hôn nhẹ lên dái tai ta.
Ta rùng mình một cái, đầu óc quay cuồng, lại nghe thấy tiếng cười trầm thấp đầy từ tính của hắn.
"Ta thấy hưu thư rồi. A Ngọc, ta rất vui."
"Ngươi lục soát phủ công chúa của ta?" Giọng ta lạnh đi, cảm giác lãnh địa bị xâm phạm khiến ta rất khó chịu.
A Tắc khựng lại, lạnh lùng nói: "Phải, ta xấu xa như vậy đấy. Ta chính là muốn xấu xa để nàng nhớ kỹ cả đời. Nếu ta không phát hiện, nàng định lừa ta đến bao giờ, đồ lừa đảo này."
Nụ hôn của hắn như mưa rền gió dữ ập tới. Ta nén sự bực bội trong lòng, gằn từng chữ: "Sính lễ là thê, bỏ trốn là thiếp. Bệ hạ đây là muốn ta không sính lễ mai mối mà tư thông sao?"
Hắn đột ngột dừng lại, nhìn ta với ánh mắt xa lạ và bi thương.
Hắn lật người dậy, lại nắm lấy cổ tay ta kéo ta lên.
"Đi theo ta!"
"Đi đâu?"
Hắn không nói, đưa ta đi thay y phục rồi xuất cung.
Y phục của chúng ta đơn giản, như thường dân bách tính, có vẻ như là vi hành.
Hắn quả nhiên đưa ta xuất cung rồi ra khỏi thành, đi thẳng đến ngôi làng nhỏ dưới chân núi chùa Vân Sơ. Người trong làng rõ ràng là quen biết hắn, nhưng ta lại là lần đầu tiên đến nơi đây.
Khi họ nhìn thấy A Tắc, ôn hòa chào hỏi. Ánh mắt lại lướt qua người ta một vòng, cười hỏi: "Ái chà, cô nương ở đâu đến mà xinh đẹp thế này? A Tắc, đây là nương tử của cháu à?"
Thân hình đang căng cứng của A Tắc thả lỏng, trên mặt vậy mà lại lộ ra nụ cười ngượng ngùng.
"Vâng ạ, chúng cháu đã có hôn ước. Cha mẹ nàng ấy đều mất, cháu cũng không cha không mẹ. Phiền các cô bác làm mai, chứng hôn cho hai chúng cháu."
Hắn vừa nói vừa lấy ra một nén bạc.
Đối với những người vùng núi này, một nén bạc bình thường là một số tiền không nhỏ. Ngay lập tức có những người dân nhiệt tình đứng ra lo liệu việc này.
Ta giữ chặt cổ tay hắn, lạnh giọng nói: "Ngươi rốt cuộc đang giở trò gì?"
Hắn không hề tức giận vì ta nắm lấy tử huyệt của hắn, ngược lại còn khẽ thở dài: "Nàng không muốn gả cho Hoàng đế Minh Tắc, chắc là sẽ nguyện ý gả cho thôn phu Ninh Tắc, nàng có nguyện ý không?"
Ta như nghẹn ở cổ họng, không nói nên lời.
Ta biết rõ hắn đang đánh tráo khái niệm. Người vẫn là người đó, sẽ không vì cái tên khác nhau hay địa vị khác nhau mà thay đổi.
Nhưng ta vẫn không thốt nên lời phản bác.
Hắn nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, cười khẽ. "Ta biết nàng tình nguyện mà. A Ngọc của ta vẫn luôn tình nguyện."
Thật là nói bậy, mười bảy năm đầu đời ta đâu có biết ta yêu thích hắn.
Mãi đến khi hắn chết, ta phảng phất như cũng chết đi một lần...
Đợi đến khi hoàng hôn buông xuống hẳn, mọi chuyện đã được lo liệu đâu ra đấy. Ta bị người ta kéo vào trong phòng thay hỷ phục dành cho tân nương.
Đó là hỷ phục thời trẻ của một bà cụ trong làng. Bà ấy và phu quân ân ái cả đời. Đến nay hai vợ chồng vẫn khỏe mạnh, là những người trường thọ hiếm có.
Bà ấy mang giá y của mình ra, mang theo ý chúc phúc tràn đầy.
Chất vải tuy thô ráp nhưng đường may tinh tế, mặc lên người ta rất vừa vặn.
Mọi người đều khen ta xinh đẹp rạng ngời.
Trong khoảnh khắc đó, ta lại có xúc động muốn bỏ trốn. Ta và hắn rõ ràng không thể nào giống như đôi vợ chồng già kia.
Ta tự hỏi lòng mình: Triệu Tử Ngọc, ngươi đang chơi trò tự lừa mình dối người gì vậy?
Ngón tay ta siết chặt khăn voan định giật xuống, lại có người nắm chặt tay ta hơn.
"A Ngọc, phải để phu quân vén khăn voan, đừng căng thẳng, đừng vội, đi theo ta, từ từ thôi..."
Giọng hắn dịu dàng lại đầy mê hoặc. Hắn nắm lấy hai tay ta, dắt ta từng bước bước qua cửa phòng, sự cẩn trọng của hắn truyền đến tim ta một cách rõ ràng.
Ta cụp mắt, nén xuống nỗi chua xót trong lòng.
Triệu Tử Ngọc, ngươi thật sự tiêu đời rồi!
36
Trong phòng tân hôn, khi A Tắc bước vào, tiếng bước chân rất vững vàng, xem ra không uống bao nhiêu rượu.
Hắn từ từ vén khăn hỷ lên, trong đôi mắt sáng ngời tràn đầy kinh hỉ.
"A Ngọc, sao nàng lại đẹp đến thế?"
Ta là kẻ hư vinh, khi nghe được lời này, khóe môi không nhịn được khẽ cong lên. "Bệ hạ."
"Gọi ta là A Tắc!" Hắn ngắt lời ta, "Hôm nay ta là A Tắc."
Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi ta. Ta nghe thấy hắn dường như lẩm bẩm một câu "cũng chỉ có thể là A Tắc" nhưng lại nghe không rõ.
Hắn kéo ta cùng chìm đắm. Ta nhắm mắt lại, cũng mặc kệ bản thân chìm đắm theo.
Chúng ta ở lại trong làng ba ngày.
Ba ngày sau, có binh mã tới làng. Người đến nhìn ta chằm chằm một cách đầy ẩn ý, rồi cúi đầu xuống, đợi chỉ thị của A Tắc.
A Tắc vẻ mặt nghiêm nghị, trầm giọng nói: "Hồi cung thôi!"
Sau khi về cung, A Tắc rất bận.
Hắn không giết Ngụy Tướng, để Ngụy Tướng tự xin cáo quan, về quê an hưởng tuổi già.
Trước khi đi, Ngụy Tướng mắng chửi A Tắc vong ân phụ nghĩa. A Tắc thuận thế cách chức con trưởng con thứ nhà họ Ngụy, để họ cùng về quê phụng dưỡng cha già.
Một đời quyền thần cứ thế hạ màn. Ngụy gia quyền thế ngất trời đã hoàn toàn thất thế.
Mà A Tắc lại thực hiện hàng loạt thay đổi trong triều. Những thay đổi đó khiến người ta đầu váng mắt hoa, hoàn toàn không nhìn ra ý định thực sự của hắn.
Nhưng trớ trêu thay, những chính lệnh hắn ban xuống cái sau thiết thực hơn cái trước. Dần dần mọi người cũng hiểu ra, vị Đế vương trẻ tuổi này không dễ đối phó, lòng cung kính đối với hắn tăng thêm một bậc.
Ta không thể không thừa nhận, A Tắc sẽ là một vị Hoàng đế tốt. Hắn làm tuy gấp, nhưng lại có thủ đoạn bóp chết mọi nhân tố bất ổn định từ trong trứng nước.
Điều này cũng đồng thời chứng minh hắn rất đáng sợ.
Ta nhìn tờ giấy trên tay được truyền từ ngoài cung vào mà tâm trạng nặng nề.
Ta vốn tưởng chuyện Ngụy Tướng đã giải quyết xong xuôi, ai ngờ trước khi về quê, Ngụy Tướng đã tính kế ta một lần. Không biết từ đâu ông ta kiếm được một bản danh sách Lục gia quân dâng cho A Tắc.
A Tắc có tin không? Hắn sẽ làm thế nào?
Ta không chắc, cho nên định hỏi thử xem sao.
Liên tiếp ba ngày, ta không gặp A Tắc.
Ngày thứ tư, hắn cuối cùng cũng đến, mang vẻ mặt mệt mỏi, ánh mắt nhìn ta thoáng vẻ trốn tránh.
Lòng ta đã hiểu rõ nhưng vẫn định cho hắn một cơ hội.
"Chàng định xử trí người của Lục gia quân thế nào?"
A Tắc nghẹn lời: "A Ngọc, trong hậu cung không được bàn chuyện quốc gia đại sự."
"..." Ta im lặng, không kìm được bật cười.
Đây chính là bi ai của nữ tử hậu cung. Hắn không đến, ta liền không thể hỏi, không thể tìm, chỉ có thể mong mỏi chờ đợi.
Cho nên, tại sao ta phải tự bẻ gãy đôi cánh, làm nữ tử hậu cung của một người chứ?
Ta thản nhiên nói: "Ta biết rồi. Ta hầu hạ Bệ hạ thay y phục."
"Được!" Hắn nhìn ta, sắc mặt dịu đi vài phần.