Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà ấy lại nhìn sang ta, ánh mắt sâu hơn vài phần.
"Tử Ngọc, con cũng nên quản thúc Phò mã cho tốt. Các con mới tân hôn mà hắn làm ra chuyện như vậy, thật sự là mất hết thể thống. Chuyện này coi như một bài học."
Ta cung kính đáp vâng, cúi đầu thuận mắt.
Hơi thở Mẫu hậu chợt nghẹn lại, khẽ thở dài.
"Giữa mẹ con chúng ta, không cần phải xa cách như vậy. Lâu dần, con tự nhiên sẽ hiểu tâm ý của Mẫu hậu."
Ta ngẩng đầu, nở nụ cười cảm kích, cố gắng để ánh mắt mình trông chân thành hơn.
Ta rời khỏi cung Trường Ninh, Khang Lạc đuổi theo.
"Triệu Tử Ngọc, ngươi đứng lại!"
Ta dừng bước, quay đầu nhìn nàng ta.
Khang Lạc mắt đỏ hoe, xem ra lại vừa khóc. Nàng ta thật sự rất thích Ngụy Chiêu.
Sắc mặt nàng ta biến ảo mấy lần, nhưng cuối cùng vì Ngụy Chiêu cũng đã tạm buông bỏ kiêu ngạo và lòng tự tôn.
"A Chiêu sao rồi? Ta muốn đi thăm A Chiêu."
Ta thản nhiên nói: "Ngụy Chiêu rất ổn, không làm phiền công chúa giá lâm."
"Triệu Tử Ngọc, ta muốn đi thăm A Chiêu. Ngươi đừng có khinh người quá đáng." Khang Lạc tức giận trừng mắt.
Nàng ta trông xinh xắn đáng yêu, bộ dạng thế này cũng không làm người ta tức giận, ngược lại còn khiến người ta thương tiếc.
Đáng tiếc, ta không nảy sinh được lòng thương tiếc.
Trước dung mạo tuyệt thế, đáng yêu thì tính là gì?
Ta lười để ý đến nàng ta nữa, xoay người bỏ đi.
Khang Lạc ở sau lưng ta hét lớn: "Triệu Tử Ngọc, ngươi đừng tưởng ta không biết! Ngươi chính là ghen tị với ta! Ngươi ghen tị với ta nên mới cướp Ngụy Chiêu, cướp phủ công chúa, sao ngươi lại xấu xa như vậy!"
Ta cười.
Ta ghen tị với nàng ta?
Ai lại đi ghen tị với một con chim hoàng yến chứ.
Nực cười.
Ta để lại một câu cho nàng ta.
"Ngươi không bằng đi cầu xin Mẫu hậu đi. Nếu Mẫu hậu cho ngươi đến, ngươi cứ đến. Bổn cung sẽ không cản ngươi."
"Ngươi tưởng ta không dám? Ta đi ngay đây."
Khang Lạc tức giận đùng đùng chạy về cung Trường Ninh.
Ta cũng trở về phủ công chúa.
Ta cứ chờ Khang Lạc đến, nhưng mãi vẫn không đợi được.
Ta nhìn trăng lên đầu ngọn liễu, lại nhìn mặt trời mọc lúc rạng đông.
Cuối cùng ta cũng hiểu ra, Mẫu hậu vẫn là thương yêu Khang Lạc, cho nên không muốn nàng ta dính vào những sóng gió này. Nhưng trớ trêu thay, bà ấy lại để ta bị cuốn vào.
Mặc dù ta là cam tâm tình nguyện.
Nhưng ban đầu, nếu bà ấy cản ta một chút, ta cũng sẽ cảm tạ ân tình của bà ấy...
Ta tuy không đợi được Khang Lạc, nhưng lại đợi được tin tức của Hồng Ngọc Lâu.
Mẫu hậu vô cùng tức giận, cho triệt tra Hồng Ngọc Lâu,thế mà lại tra ra Hồng Ngọc Lâu là sản nghiệp của quản sự trong phủ Tả tướng.
Phụ hoàng hạ chỉ quở trách Tả tướng. Tả tướng đóng cửa suy ngẫm. Mà Phụ hoàng cũng nhân cơ hội này, cắt giảm thế lực của Tả tướng.
Ta khẽ thở phào một hơi. Nhà họ Ngụy xem như tạm thời được bảo toàn.
Nếu Phụ hoàng chưa đến mức quá vô năng , tự nhiên sẽ không động đến cả hai vị Tể tướng cùng lúc.
7
Ngày hôm sau.
Phụ hoàng tuyên ta vào cung.
Trong Ngự thư phòng, ta cung cung kính kính hành lễ.
Phụ hoàng không bảo ta đứng lên, ta liền cứ giữ nguyên tư thế nửa quỳ như vậy.
Một lúc lâu sau chóp mũi ta rịn mồ hôi, thân thể lảo đảo, cuối cùng ngã xuống đất.
Ta hoảng hốt quỳ thẳng lại.
Phụ hoàng hừ nhẹ một tiếng, ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh mắt đó sắc bén bắn về phía ta, tựa như tên độc.
Ngài lạnh lùng nói: "Đừng tưởng Trẫm không biết là ngươi giở trò sau lưng."
Ta ngẩng đầu nhìn Phụ hoàng đầy kinh ngạc, nước mắt ngay lập tức rơi lã chã.
"Phụ hoàng, nhi thần không hiểu. Có phải vì nhi thần cướp Ngụy Chiêu không? Lúc đó nhi thần không hề biết Ngụy Chiêu và Khang Lạc là thanh mai trúc mã. Nếu nhi thần biết, sao có thể làm ra chuyện như vậy?"
Ta đương nhiên biết Phụ hoàng hỏi là chuyện Tả tướng. Ngụy Chiêu trúng độc ở Hồng Ngọc Lâu, chuyện này nghĩ thế nào cũng thấy thật kỳ lạ.
Ai lại đi hại một cái gối thêu hoa chứ?
Nhưng chuyện như vậy lại cứ xảy ra.
Ta làm bộ không biết Phụ hoàng đang hỏi chuyện gì, ta chỉ đành lái câu chuyện sang hướng tình tình ái ái.
Dù sao thì ta là một vị công chúa bao cỏ bị tình yêu làm cho khốn đốn, trong đầu toàn là tình yêu.
Ta cố gắng ngậm nước mắt, không để rơi xuống.
Nước mắt mỹ nhân phải lưng tròng mới đẹp. Nếu thật sự rơi lệ, thì đã là hạ sách.
Ta luôn biết mình rất đẹp.
Ta trông giống Mẫu hậu, đây là ưu thế duy nhất của ta.
Sắc mặt Phụ hoàng dịu đi vài phần.
Ngài lạnh giọng nói: "Đứng lên đi! Chuyện này là Phụ hoàng trách lầm con rồi."
"Vâng!"
Ta cúi đầu, để giọt nước mắt sắp không kìm được trong hốc mắt rơi xuống đất, không làm hỏng chút lớp trang điểm nào, lúc này mới rũ mắt đứng lên.
Phụ hoàng lại hỏi ta vài câu, ta cung kính lại biết ơn mà trả lời.
Tư thế đó của ta giống hệt một con chó không có cốt khí.
Sau khi ta rời khỏi Ngự thư phòng, Phụ hoàng ban thưởng rất nhiều thứ.
Ta mang đồ về phủ công chúa, khẽ thở phào một hơi.
Có lẽ, ta an toàn rồi chăng?
Nếu đã vậy, cũng đến lúc cho Ngụy Chiêu uống thuốc giải rồi.
Ở Hồng Ngọc Lâu, lúc ta dùng khăn tay lau mặt cho Ngụy Chiêu, trên khăn tay có tẩm độc.
Nói đúng ra, thứ đó cũng không thể coi là độc, mà là một loại thuốc có thể làm tê liệt toàn thân.
Là thứ mà lúc ta và Ninh Tắc chơi trên núi, vô tình phát hiện ra.
Muốn giải cũng rất đơn giản.
Có điều, phái khiến cho quá trình đưa thuốc giải nhất định bi tráng cảm động, người người đều biết, mới có thể làm nổi bật hình tượng công chúa si tình của ta.
Ta nghe nói Thiên Sơn tuyết liên có thể giải vạn độc, liền bỏ số tiền lớn ra cầu mua.
Lại nghe nói linh chi ngàn năm có thể cải tử hồi sinh, liền đi khắp các chợ.
Cuối cùng, công sức không phụ lòng người, ta tìm được một loại thần dược từ dị vực tới, không tiếc bỏ vạn lượng vàng ra mua.
Mọi người đều nói ta bị lừa rồi.
Ta lại không hề chùn bước, dứt khoát mang về phủ công chúa.
Trong sân sau.
Ta lắc lắc bát nước trộn tro rơm, đút cho Ngụy Chiêu uống.
Ngụy Chiêu bị sặc mà tỉnh lại. Hắn ho mấy tiếng rồi từ từ tỉnh lại, vừa thấy ta liền trừng mắt giận dữ.
"Triệu Tử Ngọc, ngươi hại ta. Trên khăn tay của ngươi là thứ gì?"
Ta vô cùng kinh ngạc.
Vậy mà không ngốc nữa?
Ta cười một tiếng.
"Phò mã còn muốn đi đâu chơi? Bổn cung đi cùng ngài."
"Ta đi đâu ngươi không quản được. Ngươi thật là độc ác! Cả đời này ta cũng không ở cùng ngươi."
Sắc mặt Ngụy Chiêu sa sầm. Hắn trừng mắt nhìn ta một cái, tức giận đùng đùng xuống giường.
Thân hình hắn lảo đảo, nhưng lại vô cùng kiên định quyết tâm rời khỏi đây.
"Soạt!"
Hắn kéo cửa ra, ánh nắng chói mắt chiếu vào người.
Hắn giơ tay áo che mắt. Ánh nắng chiếu lên mặt hắn, mạ một lớp vàng óng.
Ta cũng bị nắng làm chói mắt, ngơ ngác nhìn hắn...
Góc nghiêng này nhìn thật giống A Tắc.
Một thanh trường kiếm đột ngột đâm tới. Lúc này ta mới phát hiện, ánh sáng này không chỉ là nắng mà còn có cả ánh kiếm.
Ta kéo giật Ngụy Chiêu ra, một chưởng đánh bay kẻ ám sát.
Mà lúc này, càng nhiều thích khách ùa tới.
Ngụy Chiêu ngây người.
Một công tử bột như hắn làm gì đã thấy qua cảnh tượng này.
Ta đẩy hắn vào trong phòng, còn mình xoay người cướp một thanh kiếm của thích khách, lao vào chém giết với bọn chúng.
Thích khách kéo đến không ngớt.
Ta không thể không dốc toàn bộ tinh thần, dùng đủ mười phần sức lực.
May mắn thay, thị vệ rất nhanh đã phát hiện ra bên này có biến liền xông tới.
Không bao lâu sau, thích khách tan tác, kẻ chạy, kẻ trốn, chỉ để lại một đống xác chết.
Mà lúc này, ta mình đầy máu. Máu trên vạt váy chảy tí tách xuống đất theo mỗi bước ta đi.