Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông ta đã cố dùng mối hôn sự giữa Ngụy Chiêu và Khang Lạc công chúa để lấy lòng Phụ hoàng, khiến Phụ hoàng an tâm.
Đáng tiếc là chuyện Phụ hoàng đã quyết, ngay cả Mẫu hậu cũng chưa chắc thay đổi được chủ ý của ngài.
Khi Ngụy Tướng tuyệt vọng do liên tục bị từ chối, ông đành phải vứt bỏ Ngụy Chiêu, dồn tâm sức bồi dưỡng con trưởng và con thứ của nhà họ Ngụy.
Đừng thấy con trưởng và con thứ nhà họ Ngụy không nổi danh, nhưng luận về tài cán, họ vượt xa Ngụy Chiêu.
Đáng thương cho Ngụy Chiêu danh tiếng lẫy lừng - đệ nhất quý công tử Hoa Kinh, lại không biết rằng danh tiếng này là do cha hắn dùng tài lực nâng lên mà có.
Đều vì hắn sinh ra đã có một dung mạo đẹp, một dung mạo khiến Khang Lạc công chúa vừa gặp đã yêu.
Thế mà Phụ hoàng không chịu ban hôn, khiến nhà họ Ngụy chao đảo trong mưa gió.
Ngay lúc Ngụy gia trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng, ta xuất hiện lại chọn trúng Ngụy Chiêu.
Ngụy Chiêu từ một quân cờ bị vứt bỏ, được quay trở lại bàn cờ, mà hắn lại không hề hay biết.
Ngụy Tướng thật tâm thật ý hành lễ với ta.
Ta thản nhiên nhận lễ.
Cuối cùng, ta hỏi ông ta.
"Bổn cung và Ninh Tắc quen biết nhau, có phải là do ngài tính kế không?"
Ngụy Tướng toàn thân chấn động mạnh, vội vàng quỳ xuống.
"Vi thần hoảng sợ, vi thần không dám."
Ta từ trên cao nhìn xuống ông ta, không thấy một chút chột dạ nào trên mặt ông ta.
Ta khẽ thở phào một hơi. Có lẽ, ta và Ninh Tắc gặp nhau thật sự là ngẫu nhiên.
Dù thế nào, Ninh Tắc cũng đã chết, còn là vì ta mà chết.
Nếu thật sự là Ngụy Tướng sắp xếp, ta cũng cảm ơn ông ta vì đã mang đến một tia sáng trong suốt tuổi thơ lạnh lẽo cô tịch của ta.
Ta lấy từ trong ngực ra một miếng ngọc bội ném cho Ngụy Tướng.
"Ngọc bội của A Tắc, lưu lại cho Ngụy Tướng làm kỷ niệm."
Ta nhắc nhở ông ta, đừng quên A Tắc.
A Tắc chỉ có mình ông ta là người thân. Nếu ông ta không đốt vàng mã cho A Tắc, e là A Tắc ở dưới đó sẽ phải trải qua cuộc sống nghèo khổ.
Ngụy Tướng nắm chặt ngọc bội rồi cất đi, sắc mặt ảm đạm.
Cuối cùng, ông ta nói: "Hay là để vi thần đi khuyên A Chiêu, nói cho nó biết chuyện Bệ hạ từ chối hôn sự."
Ta cười.
"Nói cho hắn làm gì? Hắn tin sao?"
"Cứ để hắn hận Bổn cung cũng tốt. Vốn dĩ Bổn cung đối với hắn cũng không có tình cảm."
"Nếu cứ để hắn quấn lấy Bổn cung, Bổn cung thấy phiền."
"Ngụy Tướng cũng biết con trai của ông lúc không nói chuyện thì tĩnh lặng như hoa, chứ hắn mà mở miệng, Bổn cung e là không diễn nổi nữa, sẽ tự tay giết chết hắn."
Ngụy Tướng á khẩu.
5
Ta đã sống sót ở chùa Vân Sơ.
Ta trước nay chưa bao giờ là kẻ dễ bắt nạt.
Tất cả ni cô ở Hoa Kinh đều biết chùa Vân Sơ là nơi tu hành tốt nhất nhưng tỷ lệ ni cô chết quá cao.
Suốt mười tám năm ta ở chùa Vân Sơ, ta đã gặp phải vô số vụ ám sát lớn nhỏ.
Hết ni cô này tới ni cô khác chết đi, mà ta vẫn bình an vô sự.
Từ nhỏ ta đã tập võ, là một kỳ tài bẩm sinh.
Nếu không phải là thân nữ nhi, lại là công chúa cao quý, ta đã vác thương lên ngựa, ra trận giết địch báo quốc rồi.
Đáng tiếc rằng ta lại là nữ tử.
Dù trong đầu ta có mưu lược, cũng không thể thể hiện nửa phần.
Ta chỉ đành bước đi yểu điệu, ra vẻ yếu đuối không nơi nương tựa, tìm kiếm sự thương hại của Phụ hoàng và Mẫu hậu.
Mà ta không biết sự thương hại này có thể kéo dài bao lâu.
Dù sao thì, không ai muốn sống mãi trong sự áy náy của người khác...
Ngụy Chiêu bị nhốt đủ bốn mươi chín ngày mới được ta thả ra. Hắn như một con sói bị chọc giận, vừa ra ngoài liền đằng đằng sát khí rời phủ.
Ta cứ nghĩ hắn sẽ về Tướng phủ kể khổ, ai ngờ hắn lại đến Hồng Ngọc Lâu...
Hơn nữa còn ở lại đó suốt ba ngày.
Hồng Ngọc Lâu là nơi nào?
Là chốn tiêu tiền như nước của đám quyền quý Hoa Kinh.
Kĩ nữ trong đó ai ai cũng là tuyệt phẩm.
Ta nghe tin thì tức đến bật cười.
Ngụy Tướng thông minh cả đời, không ngờ lại sinh ra một tên công tử bột.
Tốt lắm! Ta cũng đang muốn xem xem Hồng Ngọc Lâu trông thế nào, và là sản nghiệp của ai.
Ta mang theo một đám người, rầm rộ kéo đến Hồng Ngọc Lâu.
Đường đường là Công chúa lại đi “bắt gian” thực sự rất mất mặt, nhưng ta không quan tâm. Ai bảo ta là vị công chúa đanh đá lớn lên ở chùa, không ai dạy dỗ chứ?
Khi ta bước vào Hồng Ngọc Lâu, bị sự lộng lẫy xa hoa bên trong làm cho kinh ngạc.
Mọi thứ bên trong đều tuân thủ lễ chế, nhưng lại được biến tấu đầy xa hoa trong khuôn khổ lễ chế, quả nhiên là bạo tay.
Khi ta ngồi xuống đó, ba trăm cấm vệ của phủ công chúa tự nhiên rầm rộ dọn dẹp hiện trường.
Tất cả tú bà, ma cô, kỹ nữ, khách làng chơi đều bị đuổi ra ngoài, chỉ chừa lại một Ngụy Chiêu đang say khướt.
Ta nín thở cho khỏi hít phải mùi rượu, vờ làm ra vẻ thương tiếc, dùng khăn tay lau loạn xạ trên mặt Ngụy Chiêu.
Ta cảm thấy Ngụy Chiêu khẽ động đậy, nhưng lại gắng làm ra khuôn mặt cứng đờ.
Ta lén véo cánh tay hắn một cái, thấy hắn đau đến không dám cử động, ta thật sự vui phát điên.
Ta nhìn về phía tú bà, sa sầm mặt.
Vu ma ma quát: "Một kẻ tiện tịch, không xứng nói chuyện với công chúa. Gọi chủ tử của các ngươi ra đây tạ tội với công chúa."
Vu ma ma này thật giỏi.
Không hổ là trợ thủ đắc lực Mẫu hậu phái cho ta.
Tú bà không dám do dự, nhanh chóng cho người đi thông báo.
Không lâu sau, tú bà quay lại. Theo sau là một người trông như quản sự, trên tay cầm một cái hộp, dâng cho ta với thái độ cung kính.
"Bẩm Công chúa, Hồng Ngọc Lâu trước đây không có chủ tử. Kể từ hôm nay, ngài chính là chủ tử của Hồng Ngọc Lâu."
Đây là một số khế ước bán mình và khế ước nhà đất.
Đúng là ra tay hào phóng.
Dễ dàng tặng Hồng Ngọc Lâu cho ta như vậy, lại còn có thể hoàn tất thu xếp nhanh đến thế, thật lợi hại!
Có điều, ta biết những thứ này không phải cho ta.
Họ đưa là đưa cho Mẫu hậu đứng sau ta.
Ta cười khẽ một tiếng.
Xé nát khế ước nhà đất và khế ước bán mình.
"Thái tổ Hoàng đế có lệnh, quan viên không được kinh doanh tranh lợi với dân. Bổn cung thân là công chúa hoàng gia, tự nhiên không thể vi phạm tổ huấn. Các ngươi làm vậy là muốn Bổn cung biết luật phạm luật sao?"
Sắc mặt người nọ biến đổi.
Mà đúng lúc này, Ngụy Chiêu bỗng nhiên khẽ rên lên một tiếng khó chịu.
Gương mặt trắng như tuyết của hắn bỗng trở nên xanh xám, dĩ nhiên là trúng độc rồi.
Ta đập bàn đứng dậy.
"Các ngươi dám hạ độc Phò mã? Người đâu, bắt hết đám người này lại cho Bổn cung."
6
Hồng Ngọc Lâu bị ta niêm phong.
Ngụy Chiêu bị ta cho người khiêng về nhà.
Thái y trong cung vội vàng tới, nhìn độc của Ngụy Chiêu mà liên tục lắc đầu.
"Độc này vô cùng cổ quái, không có thuốc giải. Công chúa xem ra phải nghĩ cách khác."
Ngụy Chiêu hôn mê không tỉnh.
Ta sắm vai một công chúa si tình vừa mới tân hôn, đương nhiên phải chạy vào cung than khóc với Mẫu hậu.
Ta quỳ trên nền đất lạnh lẽo, một lời cũng không nói.
Mà lúc này, Khang Lạc lại đang làm nũng quấn quýt trong lòng Mẫu hậu, vừa lay vừa lắc.
"Mẫu hậu, cầu xin người cứu A Chiêu. Con không muốn A Chiêu chết, con muốn hắn sống."
Mẫu hậu bị lay đến chịu không nổi, cưng chiều thở dài.
"Con đó! Thật là... Hiếm khi hai chị em các con đồng lòng. Mẫu hậu sẽ giúp các con lần này, không có lần sau."