Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Vệ binh lại không thấy đâu nữa.

 

Ta ngẩng đầu nói: "Tại sao lại bị bắt? Ta là công chúa Đại Chu, là con gái ruột của Mẫu hậu, sao có thể bị nhốt mãi được."

 

Nhờ phúc của Mẫu hậu, ta bị nhốt bảy ngày đã được thả ra.

 

Nhưng Ngụy Chiêu cứ trốn ta mãi, mà ta cũng không muốn ra ngoài, nên cứ kéo dài đến tận bây giờ mới mở cổng phủ công chúa.

 

Ngụy Chiêu trừng mắt nhìn ta, gầm lên: "Vậy sao ngươi không nói cho ta biết."

 

"Ngươi cũng có hỏi đâu!" Ta vẻ mặt vô tội.

 

Ngụy Chiêu tức đến giậm chân. "Triệu Tử Ngọc!!!"

 

9

 

Tiệc sinh thần của Khang Lạc.

 

Ta và Ngụy Chiêu đủng đỉnh đến muộn.

 

Ngụy Chiêu vì quá tức giận, làm rối cả tóc, không còn cách nào khác đành phải sửa soạn lại, làm lỡ mất chút thời gian.

 

Tóm lại, càng quá trịnh trọng, cuối cùng ngược lại càng luống cuống.

 

Sau khi Ngụy Chiêu đến, lập tức hắn bị kéo sang bên khách nam.

 

Ta tặng quà cho Khang Lạc, rồi ngồi vào bàn dành cho nữ nhân, một mình yên tĩnh dùng chút đồ.

 

Trong đám quý nữ kinh thành này, ta không quen một ai, mà ta cũng không thích ép buộc bản thân.

 

Vòng xã giao gì đó, không hòa nhập được thì không cần cố ép.

 

Rõ ràng, các nàng ta cũng không có ý muốn hòa nhập với ta.

 

Một đám người vây quanh Khang Lạc, thay đổi đủ chủ đề để nịnh nọt cách ăn mặc trang điểm của Khang Lạc hôm nay , nịnh từ sợi tóc trên đầu nịnh đến hoa thêu dưới chân.

 

Nhưng thái độ Khang Lạc rõ ràng là lơ đễnh, nghe đến phát phiền.

 

Sự chú ý của nàng ta đều đặt lên người Ngụy Chiêu ở bên nam khách, mà Ngụy Chiêu cũng y như vậy.

 

Hai người đưa đẩy ánh mắt, si tình nhìn nhau.

 

Ta như một vị Diêm La trấn điện chắn ngang giữa hai người họ.

 

Mấy vị quý nữ liền hiểu ý, ra hiệu cho nhau, cười tủm tỉm mời rượu ta, quấn lấy ta nói chuyện.

 

"Công chúa điện hạ, nghe nói người trước đây tu hành ở chùa Vân Sơ, xin hỏi người tu đạo gì ạ?"

 

"Sát sinh đạo!"

 

"Ui, công chúa thật biết đùa. Thần nghe nói ni cô hòa thượng xưa nay đều là người lương thiện từ bi nhất, căn bản không thể sát sinh. Công chúa chắc hẳn cũng vậy."

 

"Cho nên các ngươi thấy ta lương thiện, tính bắt nạt trên đầu ta?"

 

Ta ngẩng mắt, cười tủm tỉm nhìn bọn họ.

 

Nhìn nụ cười trên mặt bọn họ tắt ngúm, ánh mắt có vài phần hoảng loạn, rồi ngay lập tức lại đeo lên chiếc mặt nạ tươi cười.

 

Quá trình này thật thú vị.

 

"Công chúa nói gì vậy ạ. Chúng thần kính trọng công chúa còn không kịp, sao dám bắt nạt công chúa?"

 

"Đúng đó, người là công chúa mà!"

 

"Tránh ra!"

 

Khóe mắt ta liếc thấy Khang Lạc và Ngụy Chiêu nhân lúc ta bị đám người này vây quanh, liền cùng nhau chui vào rừng cây nhỏ.

 

Chuyện này ta sao có thể nhịn?

 

Ta đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng trừng đám quý nữ trước mặt.

 

Mấy người lúng túng đứng dậy, nhưng không có ý định lùi ra.

 

Phải rồi...

 

Không chỉ cung nữ thái giám trong cung biết ai mới là người thật sự được sủng ái, mà đám quý nữ lớn lên ở kinh thành tinh ranh như khỉ này cũng biết.

 

Phủ công chúa bị niêm phong chính là một tín hiệu, nói rõ cho bọn họ biết: vị công chúa là ta đây ở chỗ Phụ hoàng cũng chẳng có tí phân lượng nào!

 

Mắt thấy một chiếc nón xanh sắp đội lên đầu ta.

 

Ta một cước đá bay hai vị quý nữ.

 

Bàn ghế mâm đĩa loảng xoảng một trận.

 

Mọi người kinh hãi lùi ra. Ta liền tranh thủ sải bước nhanh về phía rừng cây nhỏ.

 

Mắt thấy Khang Lạc nước mắt lưng tròng ngã vào lòng Ngụy Chiêu, mắt thấy miệng của hai người sắp dính vào nhau.

 

Ta nhặt một hòn đá phi về phía miệng của hai người.

 

"A!"

 

Ngụy Chiêu ôm miệng, hòn đá đã bay thẳng vào miệng hắn

 

Hắn nhổ hòn đá ra, "phì phì" mấy tiếng, trừng mắt giận dữ nhìn về phía ta

 

Đợi khi nhìn rõ là ta, hắn lại không chút do dự làm anh hùng che chắn cho Khang Lạc đang hoa dung thất sắc ở sau lưng mình.

 

Đúng là tên ngốc!

 

Ta thong thả bước tới, thản nhiên nói: "Trước khi ra khỏi phủ, ngươi đã hứa với ta điều gì?" 

 

Ngụy Chiêu đỏ mặt, không còn lời nào để nói.

 

Ta lại liếc sang Khang Lạc: "Mẫu hậu biết chuyện này không?" 

 

Mặt Khang Lạc tái đi, răng ngọc khẽ cắn môi đỏ, trông thật đáng thương

 

Ta nhìn Ngụy Chiêu: "Không muốn mất mặt thêm nữa thì đi theo ta." 

 

Ngụy Chiêu tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng đành bất lực. Sức chiến đấu của ta, hắn biết rõ mồn một.

 

Hắn dịu giọng nói Khang Lạc một cách trịnh trọng: "Duẫn Nhi, lòng ta không phải sắt đá. Trước đây là ta lo cho gia tộc, không dám kháng chỉ. Giờ đây ta đã nghĩ thông rồi, ta sẽ cầu xin Bệ hạ cho ta và nàng ta hòa ly. Bệ hạ muốn phạt thế nào, ta đều nhận. Cả đời này ta chỉ cần một mình nàng." 

 

Ánh mắt Khang Lạc lóe lên vui mừng: "Được, ta đi cầu Mẫu hậu. Nếu Mẫu hậu không đồng ý, ta sẽ... ta sẽ tuyệt thực, lấy cái chết ra ép. Ta không tin Mẫu hậu không mềm lòng." 

 

Nàng ta nhìn ta, vẻ mặt đầy đắc ý khiêu khích.

 

Phải rồi... 

 

Ngay cả Khang Lạc cũng biết rõ trong lòng rằng người Mẫu hậu sủng ái nhất chính là nàng ta.

 

Ta chỉ thấy khó chịu trong chốc lát, rồi liền bật cười.

 

Sủng ái cũng có nhiều loại khác nhau.

 

Sự sủng ái mà Khang Lạc nghĩ là cầu gì được nấy, vạn sự thuận theo ý mình.

 

Còn sự sủng ái của Mẫu hậu lại là an toàn trên hết, cơm áo vô lo. Tình yêu và niềm vui cá nhân đều phải xếp sau.

 

Ta tuy không thèm để ý đến bọn họ, nhưng mà dám bàn bạc cách đối phó ta ngay trước mặt ta... 

 

Thật sự coi ta là người chết rồi sao? 

 

Ta thản nhiên nói: "Nhà họ Ngụy tạo nghiệt gì mà sinh ra một tên oan gia nhà ngươi. Ngươi tưởng con gái Hoàng đế là cải trắng ngoài chợ, mặc cho ngươi chọn lựa? Khang Lạc, ngươi có tin Mẫu hậu sẽ cạy miệng ngươi ra để đút cơm cho ngươi không?" 

 

10.

 

Hai người họ tức đến á khẩu.

 

Ta ngoắc ngón tay về phía Ngụy Chiêu, ánh mắt sắc lẹm.

 

Ngụy Chiêu nén giận, hậm hực bỏ đi.

 

Ta thản nhiên liếc mắt về phía Khang Lạc, rồi cũng xoay người rời đi.

 

Khang Lạc tức giận gào lên: "Triệu Tử Ngọc, ta rốt cuộc đã đắc tội gì với ngươi? Ngươi cứ nhất quyết phải nhắm vào ta như vậy? Tại sao ngươi lại trở về? Sao ngươi không ở chùa bái Phật cả đời luôn đi?" 

 

Ta: "..." 

 

Thật hết nói nổi! 

 

Nàng ta có tư cách để ta nhắm vào sao? 

 

Ta bật cười.

 

"Cùng là công chúa, đáng lẽ phải ngang hàng ngang vế. Luận trưởng ấu, ta lớn hơn ngươi, ngươi phải tôn xưng ta một tiếng A tỷ. Ta vì quốc gia cầu phúc mười tám năm, công lao vất vả. Còn ngươi là một vị công chúa chỉ biết ngồi hưởng an lạc, dựa vào đâu mà nghĩ mình có thể đè đầu ta, cao hơn ta một bậc? Là sự sủng ái của Phụ hoàng và Mẫu hậu đã cho ngươi ảo giác đó sao?" 

 

"Khang Lạc, ngươi đã chọn làm một con chim hoàng yến trong lồng, thì đừng trách người khác sắp đặt vận mệnh cho ngươi." 

 

"Chấp nhận hôn sự mà Phụ hoàng và Mẫu hậu chọn cho ngươi, đó là kết cục tốt nhất của ngươi rồi." 

 

Giây phút đó, lòng ta đã cân bằng trở lại.

 

Hóa ra vận mệnh cũng thật công bằng, đã cho Khang Lạc một cuộc sống vô lo vô nghĩ thì cũng lấy đi của nàng ta năng lực tung cánh bay cao.

 

Ván cờ Hoa Kinh này, nàng ta ngay cả tư cách nhập cuộc cũng không có.

 

Chỉ có thể làm một con thuyền nhỏ trôi theo dòng nước, mặc cho bị trôi dạt đến đâu thì hay đến đó.

 

Thật buồn cười là nàng ta lại hoàn toàn không nhận thức được hoàn cảnh của mình, cứ ngỡ mình có thể một tay che trời, muốn gì được nấy.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo