Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Thật ra ta cũng có chút ghen tị với nàng ta. Luôn có hai bàn tay khổng lồ sẵn lòng che mưa chắn gió cho nàng ta, còn ta chỉ có thể một mình giãy giụa trong mưa gió.

 

Khang Lạc rõ ràng là không hiểu lời khuyên của ta.

 

Đôi mắt ngây thơ mờ mịt của nàng ta, bỗng trở nên độc ác.

 

"Ta không tin, ta không tin những gì ngươi nói." 

 

"Phụ hoàng Mẫu hậu vô cùng sủng ái ta. Lần này, ta nhất định sẽ thắng ngươi." 

 

Nàng ta bỗng chạy như điên, lao về phía bờ hồ. Sau đó, không một chút do dự nhảy xuống hồ.

 

Ta: "..." 

 

Đúng là điên hết sức! 

 

Không ngờ Khang Lạc lại là một con nhỏ điên! 

 

Trong đầu ta đã hiện lên vô số khả năng có thể xảy ra, mỗi một kết quả đều sẽ khiến tình cảnh của ta càng thêm khó khăn.

 

Xem ra cái nồi này, kiểu gì ta cũng phải cõng chắc rồi.

 

Xui tận mạng! 

 

Ta lao tới bờ hồ.

 

Đã có người nhanh hơn ta một bước nhảy xuống hồ, là Ngụy Chiêu.

 

Ta nghiến răng, cũng nhảy xuống hồ.

 

Ta nhanh hơn một bước, tóm lấy Khang Lạc trước khi Ngụy Chiêu kịp cứu nàng ta.

 

Khang Lạc kháng cự kịch liệt. Nàng ta lôi kéo ta, muốn dìm ta chết chìm.

 

Nàng ta đã nổi điên nên sức lực đặc biệt lớn.

 

Ta bị kéo cho chìm nổi lập lờ, sặc mấy ngụm nước.

 

Cứ tiếp tục thế này, cả hai chúng ta đều sẽ chết chìm ở đây.

 

Vì một tên đàn ông cặn bã, thật không đáng! 

 

Trong cơn tức giận, ta một chưởng đánh ngất nàng ta rồi kéo nàng ta lên bờ.

 

Sau đó, ta thuận thế đạp một cước vào mặt Ngụy Chiêu khi hắn đang vội vàng bơi tới, khiến hắn văng ra chỗ nước sâu hơn.

 

Mẹ kiếp! Tên đàn ông cặn bã này, đúng là không biết điều!

 

Ta thấy Khang Lạc đã được người đỡ lấy, rồi một đám người vây quanh nàng ta. Lúc này ta mới quay người bơi về phía Ngụy Chiêu.

 

Ta túm lấy cổ áo Ngụy Chiêu, ấn mạnh đầu hắn dìm xuống nước.

Ngụy Chiêu liền bị sặc mấy ngụm nước lớn.

 

"Ọc, Triệu Tử..." 

 

"Ngọc... ọc" 

 

"Dừng tay..." 

 

Ta nhấn đầu hắn xuống mấy lần. Khi thấy hắn sắp hết hơi, ta mới túm cổ áo hắn, ép hắn đối mặt với ta.

 

"Ngụy Chiêu, ngươi nhớ kỹ cho ta! Ta sẽ hòa ly với ngươi nhưng không phải bây giờ." 

 

"Ngươi dám làm hỏng chuyện của ta, ta liền khiến cho ngươi và Khang Lạc cùng xuống địa ngục." 

 

Ta kéo hắn lên bờ, ngồi bên bờ thở hổn hển.

 

Ngụy Chiêu vẫn còn đang ngơ ngác, rõ ràng hắn không hiểu lời ta nói có ý gì.

 

Mà bên kia Khang Lạc đã tỉnh. Nàng ta đẩy đám người đang vây quanh mình ra, nhìn về phía ta. Dường như đã gom đủ dũng khí, yếu ớt nói:

 

"A tỷ, tỷ đã nói nếu ta dám nhảy xuống hồ, tỷ sẽ trả A Chiêu lại cho ta. Ta đã làm rồi. A tỷ, tỷ không được nuốt lời." 

 

"Ta cầu xin tỷ, hãy trả A Chiêu lại cho ta." 

 

Đúng là gặp quỷ! 

 

Khang Lạc lần đầu tiên gọi ta một tiếng "tỷ", vậy mà lại là để hãm hại ta.

 

Cái giọng điệu giả tạo thảo mai này, thật hèn hạ! 

 

Thế nhưng nàng ta lại có một gương mặt yếu đuối vô tội, khiến người khác không mảy may nghi ngờ.

 

Mà Ngụy Chiêu cũng sững sờ, rõ ràng rất bất ngờ.

 

Hắn ngơ ngác nhìn ta, rồi lại nhìn Khang Lạc.

 

Ta bật cười.

 

Ta lau vệt nước trên mặt, hất mái tóc ướt ra sau, đứng dậy với tư thái đoan trang, khí thế uy nghiêm bước đến trước mặt Khang Lạc rồi từ trên cao nhìn xuống nàng ta, đột nhiên giáng mạnh cho nàng ta một bạt tai.

 

"Chát!" 

 

"Khang Lạc, ngươi đường đường là công chúa Đại Chu, không được học theo những thủ đoạn õng ẹo giả tạo của bọn tiện nhân, không được tự hạ thấp mình." 

 

"Bổn cung dám thề trước bài vị liệt tổ liệt tông, Bổn cung chưa từng nói những lời bẩn thỉu đó. Ngươi có dám thề không?" 

 

11.

 

Khang Lạc tất nhiên không dám.

 

Hai chữ "tổ tông", là nguồn cội huyết mạch của một con người.

 

Khang Lạc có càn rỡ đến đâu, cũng không dám nói dối trước mặt tổ tông.

 

Nàng ta cắn môi, mắt đỏ hoe, trông hệt như một con thỏ đáng thương.

 

Đáng tiếc, con thỏ này lại lẳng lơ.

 

Toàn thân ta ướt sũng, ngạo nghễ rời đi. Ngụy Chiêu lủi thủi đi theo sau ta.

 

Về đến phủ công chúa, đầu óc ta nặng trĩu, cố gượng thay y phục, liền không muốn cử động nữa.

 

Nhưng trớ trêu thay, Mẫu hậu lại cho truyền ta vào cung ngay lúc này.

 

Bà ấy nhất định là muốn biết chuyện xảy ra trong rừng cây nhỏ, có lẽ còn muốn trút giận thay cho Khang Lạc.

 

Nhưng ta là con người, ta cũng vừa mới ngâm nước lạnh, ta đâu phải mình đồng da sắt.

 

Trong lòng ta vô cùng chán ghét, chẳng muốn đi chút nào.

 

Nhưng thái độ nữ quan trong cung lại rất cứng rắn.

 

"Công chúa nếu thấy trong người không khỏe, hay là vào cung để Thái y xem qua cho." 

 

"Được, ta đi." 

 

Ta ngồi lên xe ngựa, cố nén cơn đau đầu, rồi lê những bước chân lảo đảo, đến cung Trường Ninh của Mẫu hậu.

 

Ta tuyệt đối không ngờ rằng, bên trong lại đang có tiếng cãi vã.

 

Mẫu hậu quát lớn: "Khang Lạc, con an phận cho ta một chút! Ngụy Chiêu đã là tỷ phu của con, con không được làm ra chuyện không biết xấu hổ!" 

 

"Kẻ không biết xấu hổ rõ ràng là Triệu Tử Ngọc! Nếu không phải là nàng ta, Ngụy Chiêu bây giờ đã là Phò mã của con, là của con!" Khang Lạc gào khóc điên cuồng.

 

"Tóm lại, ván đã đóng thuyền, mọi chuyện đã định. Con không được vọng tưởng nữa. Ta sẽ tìm cho con mấy nhà gia thế tốt, sẽ chọn một người tốt hơn Ngụy Chiêu." 

 

"Mẫu hậu! Con là người có tình cảm, không phải đồ vật vô tri. Người rốt cuộc có nghe con nói không? Con chỉ muốn A Chiêu! Ngoài A Chiêu ra, người khác có tốt đến đâu, cũng can gì đến con!" 

 

Ta nghe rõ tiếng gào thét xé lòng của Khang Lạc.

 

Lần đầu tiên ta cảm thấy Khang Lạc cuối cùng cũng có chút dáng vẻ của con người.

 

Nhưng Mẫu hậu lại thẳng tay cho Khang Lạc một bạt tai.

 

"Chát!" 

 

"Xem ra con vẫn chưa tỉnh ngộ." 

 

"Đối với con người, sống sót mới là điều quan trọng nhất! Đồ ngu xuẩn này!" 

 

Giọng Mẫu hậu nghiến răng nghiến lợi, mang theo cơn giận hận rèn sắt không thành thép.

 

Ta cảm thấy Mẫu hậu yêu cầu quá cao rồi.

 

Vừa yêu thích sự ngây thơ trẻ con của Khang Lạc, dung túng cho tính cách coi trời bằng vung của nàng ta, giờ lại chê nàng ta quá ngây thơ.

 

Nếu thật sự muốn dạy dỗ, thì đã dạy dỗ từ bé rồi.

 

Bên trong tẩm cung, không khí im lặng bao trùm.

 

Lúc này nữ quan mới thở phào một hơi: "Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Trường An công chúa đã đến." 

 

Khang Lạc mạnh tay vén rèm lên, ánh mắt oán hận trừng ta một cái, rồi lập tức chạy đi.

 

Một đám cung nữ đuổi theo sau, nói nàng ta vừa mới ngâm nước, khuyên nàng ta chạy chậm một chút.

 

Ánh mắt Mẫu hậu cũng dõi theo nàng ta, mãi đến khi không nhìn thấy bóng dáng, mới lưu luyến thu mắt về.

 

Ánh mắt bà ấy trở lại bình thường, giọng nói mệt mỏi.

 

"Con đến rồi, đã đỡ hơn chưa?" 

 

"Tạ Mẫu hậu quan tâm, nhi thần vẫn ổn." 

 

"Ừm." 

 

Mẫu hậu ngẩn người, rõ ràng là lơ đễnh.

 

Hồi lâu, bà ấy mới nói: "Khang Lạc bị Mẫu hậu nuông chiều sinh hư, con đừng để tâm." 

 

Ta đau đầu dữ dội, khí huyết dâng trào, buột miệng nói: 

 

"Tại sao Mẫu hậu không để Khang Lạc biết là cho dù không có ta, người cũng sẽ không để nàng ta gả cho Ngụy Chiêu?" 

 

"Cái gì?" 

 

Ánh mắt Mẫu hậu đầy phức tạp, vừa không dám tin lại vừa như đang nhìn ta một cách lạ lẫm.

 

Một khi ta đã hỏi rồi, liền dứt khoát hỏi cho rõ ràng, để bản thân hoàn toàn chết tâm.

 

"Nếu Mẫu hậu thật sự muốn Khang Lạc gả cho Ngụy Chiêu, đã sớm ban hôn cho hai người họ, sao còn kéo dài đến tận ngày ta trở về?" 

 

"Người thấy nhà họ Ngụy sắp tàn rồi, nên không muốn Khang Lạc gả sang đó chịu khổ phải không?" 

 

"Nếu đã như vậy, lúc đầu khi ta cầu xin người ban hôn, tại sao người không từ chối?" 

 

"Trong mắt người, Khang Lạc quan trọng hơn ta, quyền thế cũng quan trọng hơn ta, đúng vậy không?" 

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo