Ta ở bên cạnh Quý Song Nhi nhẹ nói: “Vậy ta đuổi hắn đi có được hay không?”
“Người đâu, mau đem phò mã xuống, sau này nếu không được phép, không cho hắn tới viện của ta.”
Lúc này Quý Song Nhi mới vui vẻ, cầm một bát cháo gà nũng nịu muốn bón cho ta ăn.
Lúc Tống Hành Ý bị đỡ lôi ra, trên miệng hắn vẫn còn một câu Song Nhi, một câu độc phụ.
Người làm còn sót lại bên người hắn quả thực nhìn không được, mới nhỏ giọng khuyên hắn:
“Nếu vào công chúa phủ, liền phải học cách làm cho công chúa vui vẻ, công chúa thích ngươi, ngươi chính là tổ tông trong phủ, công chúa không thích ngươi, thì ngay cả một con chó đi ngang qua ngươi cũng muốn đi tiểu vào ngươi”
“Mấy ngày nay bụng đói, nhìn sắc mặt người khác vẫn còn chưa học được gì hay sao? Gia, ngài đừng có làm ầm ĩ, chuyện cần thiết bây giờ là phải nhanh chóng tranh sủng.”
Tống Hành Ý sửa lại một chút vạt áo bị xộc xệch, vẫn một bộ vênh váo hống hách, hướng về trước của của ta nói lớn:
“Tư xưa tới nay, phu xướng phụ tùy, cho dù là công chúa cũng phải như vậy, khiến cho ta phải giống đàn bà đi tranh sủng, ta không muốn làm!”
“Ta thấy là nàng cố ý chèn ép ta, muốn ta phải nhượng bộ, ngươi xem xem, không quá ba ngày nữa nàng sẽ phải làm lành với ta!”
Người làm lắc đầu một cái, ngày thứ hai liền xin đi biệt viện.
Nghe nói là hắn chê Tống Hành Ý không có tiền đồ, đi theo hắn không có tương lai.
7.
Người làm kia không sai
Ở công chúa phủ của ta, hắn không tranh, tự nhiên sẽ có người khác tranh.
Sau khi ăn xong, thị nữ đề nghị đi tản bộ ở rừng trúc để tiêu cơm.
Kết quả là đi được nửa đường, từng người từng người một không phải đau bụng thì là nhức đầu đau chân, chỉ chừa lại mỗi mình ta đi lang thang trong rừng trúc.
Lúc này gió nổi lên, rừng trúc rì rào tiếng gió.
Trong lúc mơ hồ, ta nghe tiếng đàn truyền tới.
Tiếng đàn kia như khóc như than, buồn vui ai oán, tựa như mưa phùn rả rich, mang theo nỗi u sầu vô tận.
Tiếng đàn ưu thương như vậy là lần đầu ta được nghe.
Ta nổi lên lòng hiếu kỳ, theo tiếng đàn đi về phía trước, tìm thấy một mái đình câu cá.
Đi vào trong nhìn kỹ, đập vào mắt ta là một đôi tay gầy thon dài.
“Ai đó?”
Tiếng đàn chợt dừng lại.
Dây đàn căng đứt bật ra, trên mu bàn tay trắng trẻo sạch sẽ vạch ra một vết máu dài
Người kia nhìn sang, giọng nam trong veo cũng u oán giống như tiếng đàn:
“Hóa ra công chúa lại bạc tình bạc nghĩa như vây, chỉ thấy người nay cười, không thấy người xưa khóc.”
8.
“Phò mã anh tuấn tiêu sái như vây, chắc là công chúa rất thích?”
Lời nói này vô cùng u oán.
Hắn đứng lên hướng về phía ta đi tới.
Lúc này ta mới thấy rõ được dung mạo của hắn.
Hắn có vóc người rất cao, trên người mặc một bộ cẩm bào màu đen vừa có hoa văn tường vân (8) vừa quý giá lại thanh nhã, mi mắt như tranh vẽ, tròng mắt đen thâm thúy.
Là loại hình ta thích.
Thấy mặt ta hiện vẻ xa lạ, nam nhân này tự giễu: “Công chúa quả nhiên không còn nhớ ta”
“Sao có thể?"
Làm sao có thể để cho mỹ nam thương tâm chứ?
Nếu xuất hiện ở trong phủ của ta, vậy tất nhiên là người của ta rồi!
Phụ hoàng sau khi cấm đoán ta bỏ người của ta, người cũng để cho ta giữ lại mấy gã nam sủng.
Đầu óc ta nhanh chóng chuyển động, ngay lập tức nhớ ra một cái tên:
“Tiểu Dậu! Ôi chao, làm sao ta có thể quên ngươi? Ngươi là nam nhân mà bổn công chúa yêu thích nhất!”
Ánh mắt của nam nhân kia trầm xuống, môi mỏng hơi dẩu lên, đầy vẻ chế nhạo:
“Quả nhiên trong lòng của công chúa chỉ có ma bệnh Thẩm Thường Dậu kia!”
Sai rồi, đoán lại vậy.
Nam nhân phất tay áo phải đi, ta vội vàng ngăn lại:
“Hoài Nhân! Ta cũng nhận ra ngươi rồi, chỉ là đùa với ngươi một chút thôi, ngươi mới là nam nhân mà bổn công chúa thích nhất!”
Lúc này sắc mặt của Hoài Nhân mới trở nên tốt hơn.
Nam sủng trong phủ của ta rất là đông, mà được sủng ái nhất chính là Hoài Nhân.
Toàn bộ công chúa phủ, cũng chỉ có hắn có quyền được tự do ra vào phòng ngủ của ta.
Bởi vì hắn được yêu thích, nên toàn bộ người trong phủ, bao gồm cả những nam sủng khác cũng là nhìn sắc mặt của hắn sống qua ngày.
“Công chúa, nàng có biết bao lâu rồi nàng không tới thăm ta không?”
Hoài Nhận rũ mắt, tỉ mỉ chải chuốt mái tóc dài của ta.
Ta không nhớ rõ, sau khi bị phụ hoàng mắng chửi một trận, rất lâu rồi ta không chạm vào đàn ông.
Ngón tay thon dài của Hoài Nhân mon men đi xuống theo sợi tóc, ngừng ở phần thịt mềm ở cổ của ta, như có như không xoa nắn.
Tiểu tử này, đang quyến rũ ta.
Sắc đẹp trước mắt, ta càng nhìn thì trong lòng càng ngứa ngáy, vừa lúc chuẩn bị động thủ với hắn, thì liên tiếp thông báo vang lên:
“Không xong rồi thưa công chúa, Dậu công tử nghe nói ngài làm đám cưới, ngay lập tức liền hộc máu, đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh!”
“Báo! Nhã công tử lại mắc chứng tự bế, núp ở trong tủ ai gọi cũng không chịu ra, đã hai ngày nay không ăn cơm rồi”
“Công chúa, Khuynh công tử khóc từ tối qua tới giờ, hắn nói nếu ngài không đi gặp hắn, sáng mai hắn sẽ đi ra cửa phủ công chúa treo cổ tự sát”
_______
( 8 ) Tường vân: mây lành