9.Không xong, hậu viện nổi lửa rồi!Ta nhảy dựng lên, vội vàng đi tới viện của tiểu Dậu.Tháng hai, trời đông giá rét, bên trong phòng lạnh rùng mình.Tiểu Dậu nằm ở trên giường, sắc mặt tái nhợt, trên người chỉ đắp một tấm chăn mỏng.Nghe thấy giọng nói của ta, hắn cố gắng muốn ngồi dậy:“Công chúa… Nàng tới rồi? Không phải là ta đang nằm mơ đấy chứ?”Lông mi của tiểu Dậu khẽ run run, nước mắt từ khóe mắt hoảng hốt rơi xuống, chạm vào nốt ruồi đỏ thẫm kia càng trở nên đáng thương hơn.Ta nhíu mày:“Ngay cả lửa than cũng không đốt, những người làm này là có chuyện gì?”Tiểu Dậu ho nhẹ mấy tiếng, cười vô cùng miễn cưỡng:“Hậu viện đều là do Hoài Nhân quản, hắn bận rộn khó tránh khỏi sẽ quên, ngài đừng trách hắn, ta nhường nhịn hắn một chút là được, đều đã quen rồi”“A” Hoài Nhân theo ta cùng tới cười nhạo một tiếng, “Buồn nôn, không biết là học được ai bộ dáng bỉ ổi hèn hạ xấu xa kia, cũng biết giả mềm giả yếu (9), công chúa đừng để ý tới hắn, ngày hôm qua hắn còn cãi nhau với tiểu Khuynh, ầm ĩ muốn lật cả nóc nhà.”Hoài Nhân mạnh mẽ muốn kéo ta điTiểu Dậu trên giường ho khan càng dùng nhiều sức, miễn cưỡng ho ra một búng máu, đôi môi tái nhợt bị nhuộm thành màu đỏ thẫm.Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt ướt nhẹp, so với Quý Song Nhi cũng yếu đuối hơn mấy phần:“Công chúa, ta đau…”Ta bị dọa sợ, liền tiến lên phía trước kiểm tra.Hoài Nhân ở bên cạnh thấy vậy cũng nâng tay lên, lộ ra vết xước sắp khép lại, kêu lên một cách đau đớn:“Công chúa, ta cũng đau.”Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng hộp gỗ rơi xuống đất.Tiểu Khuynh mím môi chực khóc:“Công chúa thật vất vả tới hậu viện một chuyến, lại chỉ muốn tới Tây viện với Hoài Nhân, trong lòng của nàng chỉ có bọn họ không có ta đúng không? Được! Ta dã biết rồi! Là ta dư thừa! Ngày mai ta sẽ ra trước cửa phủ treo cổ chết, công chúa không cần phải phiền lòng nữa!”“Làm sao ngươi có thể nói thế vậy?” Ta vội vàng tiến lên an ủi, “Tiểu Khuynh, ngươi đừng nghĩ nhiều, ngươi là người bổn công chúa thích nhất!”“Còn ta thì sao?”Tiểu Dậu cùng Hoài Nhân hai miệng một lời.Đầu ta muốn to lên gấp hai lần.Rốt cuộc đã biết vì sao phụ hoàng lại mệt mỏi cả ngày lẫn đêm như vậy.Tiền điện công vụ bận bịu chưa xong, hậu cung phi tử ồn ào không dứt.Ta nhạt nhẽo nói: “Các ngươi bận việc của các ngươi, ta đi xem vì sao tiểu Nhã lại không ăn cơm. Chuyện lớn như vậy mà hạ nhân không nói sớm một chút!”
10.Trong số đông đảo nam sủng của ta, tiểu Nhã là người đặc biệt nhất.Hắn nhát gan, không thích nói chuyện, tính tình lại kỳ lạMỗi lần yến tiệc, các nam sủng luôn nghĩ ra phương pháp nói lời hay dỗ ngọt khiến ta vui vẻ, chỉ có hắn ngồi đó không nói gì, trong đôi mắt hắn tất cả chỉ có ta.Tựa như trong thế giới của hắn chỉ có ta, hắn chỉ thấy được ta.Ta thích loại cảm giác này.Người làm nói hắn tự bế (10), núp trong ngăn tủ hai ngày không đi ra.Trước kia hắn cũng hay như vậy.Sau khi ta biết, sẽ dè dặt đứng bên ngoài tủ, gõ nhẹ lên cửa tủ, sau đó hát bài ca dao mà hồi bé mẫu hậu hay hát dỗ dành ta.Đến phòng ngủ của tiểu Nhã, ta giống như thường ngày gõ nhẹ lên cửa tủ.Ta còn chưa kịp mở miệng, cửa tủ bỗng nhiên mở ra.Tiểu Nhã phi vào trong ngực ta, tủi thân nói:“Bọn họ nói nàng lập gia đình, là Thánh thượng ban cho, sau này nàng vẫn tới thăm ta sao?”Hắn ôm ta thật chặt.Cánh tay trắng nõn dùng sức đến nỗi gân xanh nổi lên, rất sợ một khi không nắm chặt, thì ta sẽ lập tức bay đi không thấy nữa.Ta nhẹ nhàng vỗ vào sau lưng hắn, thanh âm ôn nhu đến mức mình cũng không phát hiện ra:“Biết rồi, ta thích ngươi nhất, làm sao lại không đến thăm ngươi chứ?”“Thế mà nàng có biết, đã một trăm hai mươi ba ngày, mỗi ngày ta đều mong nàng, mà ngày nào nàng cũng không đến”Trong lòng ta có chút ngại, có thứ gì đó khiến cho lục phủ ngũ tạng (11) chùng xuống:“Đây không phải là ta đã tới rồi sao? Sao chưa ăn cơm? Để ta ăn cùng ngươi được không?”
_________
(9) Trang nhu trang nhược: giả mềm giả yếu(10) Tự bế: Tự đóng cảm xúc của mình, không quan tâm tới người khác.
(11) Lục phủ ngũ tạng: Lục phủ ngũ tạng là một nhóm các cơ quan, căn cứ theo chức năng mà người ta phân thành lục phủ và ngũ tạng. Trong đó, những cơ quan làm nhiệm vụ chứa đựng, co bóp, chuyển hóa được xếp vào nhóm Tạng và những cơ quan làm nhiệm vụ thu nạp, vận chuyển được xếp vào nhóm Phủ
P/S. Ở phần này có một số chỗ mình để ngôi thứ ba mấy nam sủng nói có chỗ là “ngài” cũng có chỗ là “nàng”, là bởi có lúc thì trong nguyên tác để 您 (ngài, khi nói với bề trên) cũng có lúc lại để 你 (bạn, ngôi thứ hai bình thường. Chắc là tại khi giận thì gọi là ngài. :))