Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Thầy bói nói Tiểu Hầu gia sống không qua năm nay.

 

Lão phu nhân lệnh cho ta phải leo lên giường Tiểu Hầu gia, quyến rũ hắn phá giới. Chỉ cần để lại được giọt máu thì sẽ trả lại tự do cho ta.

 

Đêm đến, ta liều lĩnh ngồi vào lòng Tiểu Hầu gia, người vốn chẳng gần nữ sắc. Đôi tay mềm mại khoác lên cổ hắn, đôi môi đỏ khẽ phả hơi bên tai hắn.

 

"Thiếu gia, xin người hãy thương xót ta."

 

Đêm đó, ánh mắt Tiểu Hầu gia trĩu nặng, gần như khiến eo ta muốn gãy rời.

 

1.

Lúc Lão phu nhân sai người gọi ta qua, lòng ta vô cùng thấp thỏm. Ta cố nhớ lại xem gần đây mình làm việc có gì sai sót không, nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra.

 

Tới nơi, Lão phu nhân bảo ta xoay một vòng cho bà xem. Ta làm theo lời bà.

 

Ta đang ở độ tuổi cập kê, thân hình cân đối, chỗ nào cần có đều có. Bộ trang phục bình thường nhất cũng khó che giấu được nhan sắc.

 

Sau đó, Lão phu nhân ra hiệu bằng mắt. Ta lập tức hiểu ý, cung kính dâng chén trà trên bàn đến tay bà.

 

Thấy vậy, Lão phu nhân lộ vẻ hài lòng.

 

"Cẩm Nhi có một nha hoàn thân cận như ngươi bên cạnh cũng là phúc khí của nó."

 

Nói rồi, Lão phu nhân đột nhiên đưa khăn tay lên chấm nước mắt, khóc lóc kể lể với ta.

 

"Thật đáng thương, thầy bói nói Cẩm Nhi sống không qua năm nay. Hầu phủ chỉ có mình nó là con trai nối dõi, ta thật có lỗi với Hầu gia đã mất sớm!"

 

"Lão phu nhân..." Ta có một dự cảm chẳng lành.

 

Quả nhiên, Lão phu nhân nhìn thẳng vào mắt ta, nói:

 

"Trúc Hoán, ngày thường chỉ có ngươi được đến gần Cẩm Nhi, ngươi có thể vì Hầu phủ mà giữ lại một người nối dõi không? Chỉ cần sinh được một đứa bé, ta sẽ trả lại khế ước bán thân cho ngươi, muốn đi hay ở đều tùy ngươi."

 

Cuối cùng, Lão phu nhân không quên nói thêm một câu:

 

"Đến lúc đó sẽ thưởng thêm cho ngươi năm trăm lạng bạc."

 

Các nha hoàn khác trong phòng đều hít vào một hơi lạnh. Năm trăm lạng bạc, cả đời này họ cũng chẳng kiếm được nhiều như vậy.

 

Ta do dự.

 

Ta bị bán vào Hầu phủ từ nhỏ, đến nay đã hơn mười năm chưa gặp lại cha mẹ. May mắn là Lão phu nhân và các ma ma khác đều đối xử rất tốt với ta, ngày thường không hề cắt xén tiền tiêu hàng tháng của ta. Nhưng ta vẫn luôn khao khát được tự do hơn một chút.

Còn cả năm trăm lạng bạc kia nữa... Đến lúc đó, ta có thể đón cha mẹ vào thành, mở một tiệm nhỏ, an ổn sống hết phần đời còn lại.

 

Thầy bói nói Tiểu Hầu gia sống không qua năm nay. Dù sao thì ta cũng sẽ không quá thiệt thòi. Hơn nữa, đứa bé ở lại Hầu phủ chắc chắn sẽ tốt hơn là đi theo một người mẫu thân quê mùa không biết mấy chữ như ta.

 

Thôi thì cứ xem như báo đáp ân tình của Hầu phủ vậy.

 

Sau một hồi suy nghĩ, ta đã đồng ý với yêu cầu của Lão phu nhân.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo