Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

2.

 

Ta lôi bộ váy lụa màu hồng phấn giấu dưới đáy hòm ra. Đây là bộ váy mà Đào Hồng cô nương ở viện bên cạnh rủ ta mua mấy hôm trước, lúc đi hội đèn lồng.

 

Ta cầm váy ướm lên người, chợt nhớ lại giọng nói trêu chọc của Đào Hồng cô nương đêm đó:

 

"Bộ này mà để nam nhân nào nhìn thấy, đảm bảo hồn cũng bị câu mất."

 

Trong gương, sắc mặt ta hồng hào. Lòng ta miên man nghĩ, nếu Tiểu Hầu gia nhìn thấy, liệu hồn của hắn có bị ta câu mất không?

 

Hầu gia và Lão phu nhân trước kia tình sâu nghĩa nặng, ngoài bốn mươi tuổi mới có con trai. Ngày Tiểu Hầu gia ra đời, trời ban điềm lành, mây gấm tụ trên nóc Hầu phủ mãi không tan. Vì thế, Hầu gia đã đặt tên cho hắn là Bùi Cẩm Tuân.

 

Bùi Cẩm Tuân vốn có hôn ước với Vĩnh An công chúa. Nhưng đáng tiếc mấy năm trước không may bị rơi xuống nước, từ đó mang bệnh trong người. Ngay tối hôm đó, Vĩnh An công chúa đã chạy vào cung khóc lóc với Hoàng Thượng. Hoàng Thượng vốn thương yêu cô nữ nhi nhỏ tuổi nhất nên đã hủy bỏ hôn ước này.

 

Từ đó về sau, tính tình Bùi Cẩm Tuân trở nên âm trầm, không màng thế sự hồng trần, cả ngày chỉ chuyên tâm nghiên cứu kinh Phật. Nay đã hai lăm hai sáu tuổi mà đến một nha đầu thông phòng cũng không có. Ngày thường, hắn càng không cho phép bất kỳ nữ quyến nào bước vào viện của mình.

 

Có lẽ vì thấy ta ngoan ngoãn nên hắn mới giữ ta lại để quét dọn thư phòng.

 

Đêm xuống, phòng của Bùi Cẩm Tuân đèn đuốc sáng trưng.

 

Nhìn qua cửa sổ, ta thấy bóng dáng gầy gò đang cầm bút viết bên bàn sách. Ta hít một hơi thật sâu, bưng chén chè hạt sen nhân sâm rồi đẩy cửa bước vào.

 

Quả nhiên, Bùi Cẩm Tuân lại đang chép kinh Phật. Người đàn ông trước mặt sở hữu gương mặt tuyệt thế làm điên đảo chúng sinh, đôi má trắng nhợt như sứ men bóng, mơ hồ toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách.

 

Nghe thấy tiếng động, Bùi Cẩm Tuân khẽ nhíu mày.

 

"Trúc Hoán, không phải ta đã nói giờ này đừng tới làm phiền ta sao?"

 

Khi ngẩng mắt lên, Bùi Cẩm Tuân sững người.

3.

 

Ta đặt chén chè lên chiếc bàn bên cạnh, mặc cho ánh mắt trầm lắng của hắn dừng trên người mình. Hôm nay, để quyến rũ Bùi Cẩm Tuân, ta đã cố ý trang điểm chải chuốt, còn thoa cả loại sáp thơm ngày thường không nỡ dùng. Nhìn từ xa, làn da ta trắng nõn như trứng gà bóc vỏ.

 

Ta bất chấp tôn ti đi đến trước bàn sách, lần đầu tiên nhận ra Bùi Cẩm Tuân lại cao lớn đến vậy. Ta không biết chữ viết trên giấy Tuyên Thành là gì, nhưng nét bút mạnh mẽ, rắn rỏi đủ để thể hiện sự thành kính và kiên định của chủ nhân.

 

Sau đó, ta liều lĩnh ngồi vào lòng hắn.

 

Có lẽ do sáp thơm thoa nhiều quá nên chính ta cũng bị sặc đến mức ho liên tục.

 

Bùi Cẩm Tuân không hề động đậy, chỉ nhìn ta với vẻ mặt sa sầm. Gương mặt tuấn tú của hắn tràn đầy vẻ lạnh lùng, lại thoáng chút tiều tụy của người mới khỏi bệnh nặng. Cả người hắn như vầng trăng sáng trên cao, khiến người ta không nỡ vấy bẩn, nhưng cũng lại khiến người ta rung động.

 

"Là mẫu thân bảo ngươi tới sao?"

 

"Vâng, ạ."

 

"Bà ấy hứa cho ngươi cái gì?"

 

"Khế ước bán thân."

 

Thấy Bùi Cẩm Tuân ra chiều suy nghĩ, ta vội lí nhí bổ sung: "Còn có năm trăm lạng bạc nữa ạ."

 

Một lúc lâu sau, trên đỉnh đầu ta vang lên một tiếng cười khẽ.

 

Trước khi đến đây, ta đã cố học thuộc lòng đoạn hồ ly tinh quyến rũ người trong truyện kể. Phải làm thế nào nhỉ?

 

Ta đưa đôi tay mềm mại khoác lên cổ hắn, ghé sát lại gần hơn, hé đôi môi đỏ, khẽ phả hơi bên tai hắn: "Thiếu gia, xin người... Xin người hãy thương xót ta."

 

Hơi thở Bùi Cẩm Tuân trở nên nặng nề, yết hầu khẽ động. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, tiếng ve xuân kêu khe khẽ. Không biết từ lúc nào, một bàn tay đã đặt trên eo ta, khẽ xoa nắn phần thịt mềm.

 

Ngay lúc ta tưởng sắp xảy ra bước tiếp theo thì Bùi Cẩm Tuân bóp cằm ra, ép tôi ngẩng đầu lên. Vẻ thâm trầm trong mắt hắn như muốn hút ta vào trong.

 

Rồi hắn mở môi, giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên từng chữ một.

 

"Cút ra ngoài."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo