Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

18.

 

Ta đứng chết lặng tại chỗ, chân như bị đeo chì. Trong đầu ta lúc này chỉ còn vang vọng hai chữ "tỏ tình" và "tự vẫn". Những chuyện khác ta đã nghe không rõ nữa rồi.

 

Chẳng qua cũng chỉ là những lời như: "Bây giờ lại còn bày ra chuyện nha hoàn thân cận bên người để dụ ta đến thăm chàng, cố ý khiến ta ghen tuông. Mấy ngày nay lòng ta rối bời nghĩ tới nghĩ lui, vẫn chưa hiểu rõ lòng mình đối với chàng. Vậy mà chàng... Chàng thế mà lại thật sự ở bên nha hoàn đó!"

 

Hay là: "Chàng thật sự quên lời hứa của chúng ta ở thư viện rồi sao? Chàng từng nói sẽ bảo vệ ta mãi mãi cơ mà? Vậy mà khi ta và Trúc Hoán cùng rơi xuống nước, chàng lại cứu một tỳ nữ trước tiên. Lẽ nào đây cũng là để chọc tức ta, khiến ta nhìn rõ lòng mình mà chủ động tìm đến chàng?"

 

Ta bàng hoàng. Chả trách khi biết ý đồ của Lão phu nhân khi phái ta tới, hắn lại không hề đuổi ta đi. Hóa ra là hắn lại đang đi thêm một nước cờ khác để nhắm vào Thẩm Thu Nguyệt.

 

Ngay lúc ta nghĩ mọi chuyện hoang đường đã kết thúc thì Bùi Cẩm Tuân lại nắm lấy tay Thẩm Thu Nguyệt, lạnh lùng hỏi:

 

"Tại sao lại đưa cây trâm ta tự tay làm cho Trúc Hoán?"

 

Cây trâm... Ta sững sờ.

 

Thẩm Thu Nguyệt giãy giụa đáp: "Nhưng chàng thấy rồi thì sao chứ? Chẳng qua cũng chỉ là tác thành cho chàng và Trúc Hoán, chỉ còn mình ta một mình khóc dưới trăng mà thôi."

 

"Vậy nàng, tại sao không đến thăm ta?"

 

"Thái tử điện hạ địa vị cao quyền thế lớn, A Tuân, ta không thể vô cớ hại chàng được."

 

Ta không muốn nghe thêm bất cứ điều gì nữa, chỉ biết nhấc chân thất thần rời đi, ngay cả về phòng bằng cách nào cũng không còn rõ nữa.

 

Đến mức ta đã không nghe thấy được đoạn đối thoại sau đó: Bùi Cẩm Tuân ôm chầm lấy Thẩm Thu Nguyệt, trong lòng tràn đầy cảm giác tìm lại được thứ đã mất xen lẫn sự bất lực tột cùng.

 

"Thu Nguyệt, ta có nhờ người đưa thư cho nàng mà."

 

"Lá thư đó... Ta còn chưa kịp mở ra thì Trúc Hoán đã đích thân đến cửa tạ ơn ta rồi. Nàng ta vừa đi thì thư cũng không thấy đâu nữa, ta đã tìm rất lâu. Còn cây trâm, là do nàng ta nhìn thấy thì vô cùng yêu thích, cứ quấn lấy ta hỏi tới hỏi lui mãi. Ta nghĩ nàng ta là nha hoàn thân cận của chàng nên mới đành nhịn đau tặng cho nàng ta."

 

19.

 

Ta xin quản gia cho nghỉ bệnh mấy ngày, rồi tự nhốt mình trong phòng.

 

Quyển truyện kể trên bàn vẫn còn đoạn cuối cùng ta chưa xem. Nội dung không ngoài việc "Thê tử Trương gia và Trương đại ca hạnh phúc mỹ mãn sống bên nhau hết phần đời còn lại."

 

Nhưng ta đã sai rồi. Ta đã quên mất rằng mình chẳng qua chỉ là một vai phụ nhỏ bé trong câu chuyện của người khác mà thôi. Bùi Cẩm Tuân đúng là Trương đại ca, nhưng thê tử Trương gia lại chẳng phải là ta.

 

Đêm khuya thanh vắng, ta khóc đến mức không thở nổi.

 

Đợi đến khi ta đi làm trở lại, thì bầu trời kinh thành đã hoàn toàn thay đổi. Thượng thư Thẩm gia vì tham ô nhận hối lộ mà bị bãi miễn quan chức, toàn bộ nam nhân trong nhà bị lưu đày đến Ninh Cổ Tháp, còn nữ quyến thì bị đưa vào Giáo Phường Ty.

 

Ngay sau đó, Thái tử điện hạ đã tuyên bố trước công chúng, hủy bỏ hôn ước với Thẩm Thu Nguyệt. Đứng trước lợi ích và quyền lực, Thái tử điện hạ cuối cùng vẫn chọn cách từ bỏ người thanh mai trúc mã ngày nào.

 

Thẩm Thu Nguyệt hiện vẫn đang ở lại Hầu phủ.

 

Còn ta, tuy trên danh nghĩa đã dọn vào viện Bùi Cẩm Tuân, nhưng vì mấy ngày nay xin nghỉ bệnh nên đều không đến trước mặt hắn để hầu hạ. Tiểu Hầu gia có mỹ nhân kề bên, hẳn là đã có mới nới cũ rồi. Hắn không hề hỏi thăm người khác một lời nào về ta cả.

 

Ồ, mà cũng đúng thôi. Bây giờ người mới hay người cũ trong lòng hắn thì cũng đều là Thẩm Thu Nguyệt cả. Còn ta, ta chẳng qua chỉ là một người bình thường, không danh không phận mà thôi.

 

Ta cất kỹ cây trâm đi. Như thường lệ, ta nấu một bát cháo khiếm thực rồi bưng vào thư phòng, thì đúng lúc thấy Thẩm Thu Nguyệt đang đứng mài mực cho Bùi Cẩm Tuân.

 

Mấy ngày nay sắc mặt Bùi Cẩm Tuân trông rất tốt, nét bút cũng có vẻ tập trung và có hồn hơn vài phần. Thẩm Thu Nguyệt mặc một chiếc váy dài màu đỏ lựu, dáng vẻ thướt tha yêu kiều. Bùi Cẩm Tuân vẫn mặc bạch y như thường lệ, nhưng bộ y phục trắng đó lại càng làm nổi bật hàm răng trắng và đôi môi đỏ mọng của Thẩm Thu Nguyệt. Hai người họ đứng cạnh nhau lúc này, đúng là một cặp trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa.

 

Không giống như ta, dù có đứng cạnh Bùi Cẩm Tuân thế nào đi nữa, người khác nhìn vào cũng có thể nhận ra ngay đâu là thiếu gia, đâu là nha hoàn.

 

Thẩm Thu Nguyệt nhìn thấy tôi trước, nàng ta đặt thỏi mực trong tay xuống, có chút e thẹn hỏi:

 

"Trúc Hoán, sao lại không gõ cửa?"

 

Ta định đáp lại: Mấy hôm trước Tiểu Hầu gia đã cho phép ta tùy ý ra vào mà.” nhưng lời đến khóe miệng lại đổi thành:

 

"Trúc Hoán biết lỗi rồi."

 

Bởi vì ta đã nhìn thấy những đồ vật mà trước đây ta tỉ mỉ bày biện trong thư phòng, nay đang bị chất đống một cách lạnh lẽo trong góc phòng.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo