Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

16.

 

Lúc Bùi Cẩm Tuân tỉnh lại hẳn thì vẫn là đêm khuya. Thấy ta đang gục ngủ bên giường, hắn có vẻ rất ngạc nhiên.

 

Ta vốn ngủ rất nông, chỉ cần có chút động tĩnh là tỉnh giấc ngay. Thấy hơi thở nơi mũi Bùi Cẩm Tuân đã ấm nóng trở lại, ta mới thực sự yên lòng.

 

Hai người chúng ta cứ thế nhìn nhau, không ai nói lời nào.

 

Cuối cùng, vẫn là Bùi Cẩm Tuân phá vỡ sự im lặng:

 

"Trong lúc ta hôn mê có ai tới không?"

 

"Lão phu nhân đến hai lượt, các sư thầy ở chùa Phù An cũng đến ba bốn lần, còn có Thái tử điện hạ hôm kia đã đích thân tới Hầu phủ thăm người ạ." Ta cố gắng nhớ lại.

 

"Hết rồi sao?"

 

"À, còn – còn Thẩm tiểu thư nữa! À không, là tỳ nữ của Thẩm tiểu thư tới, nàng ấy chỉ đưa chút đồ rồi đi ngay."

 

Lại là một khoảng lặng. Không biết nên làm gì, ta theo thói quen đưa tay nghịch cây trâm cài trên đầu.

 

"Cây trâm này đúng là giúp cầu được ước thấy thật ấy. Ta ngày nào cũng lẩm nhẩm cầu cho Tiểu Hầu gia mau tỉnh lại, thế mà Tiểu Hầu gia tỉnh lại thật."

 

Bùi Cẩm Tuân, thân thể vẫn còn suy yếu, chỉ hắng giọng một cái rồi nằm xuống. Nghe ta nói vậy, khóe môi hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười.

 

"Vậy chẳng phải là chuyện vui sao."

 

Mặt ta đỏ bừng lên, tôi lẩm bẩm: "Đúng là... Rất vui ạ."

 

Từ đó về sau, mối quan hệ giữa ta và Bùi Cẩm Tuân dường như trở nên khác thường. Ta dọn vào ở hẳn trong viện của Bùi Cẩm Tuân. Bên ngoài thì nói là để tiện chăm sóc thân cận, nhưng thực ra trong lòng ai cũng hiểu rõ như gương sáng.

 

Đặc biệt là mỗi lần ta cài cây trâm đó lên tóc, Bùi Cẩm Tuân sẽ trở nên dịu dàng lạ thường. Ngay cả những lúc thân mật, bàn tay to lớn, hơi lạnh của hắn cũng đặt trên đỉnh đầu ta, cẩn thận che chở để ra không bị đập vào thành giường.

 

Nhìn rèm giường khẽ lay động, ta thẫn thờ nghĩ: Hóa ra Tiểu Hầu gia cũng không phải là người vô dục vô cầu như mình tưởng.

 

Mỗi sáng sớm hôm sau ra đều phải uống một chén thuốc. Nhưng dạo gần đây, ta không kìm được mà nảy sinh tư tâm: Nếu mình thật sự mang thai, liệu có phải sẽ không thể hầu hạ Tiểu Hầu gia chu đáo được nữa không nhỉ?

 

17.

 

Dạo gần đây, trong phủ lan truyền một tin tức nhỏ. Người ta nói rằng Tiểu Hầu gia có ý muốn cưới ta làm thê tử. Một là để xung hỉ cho hắn, hai là... Vì người trong lòng.

 

Nghe đâu, hắn thậm chí còn đến cầu xin Lão phu nhân mấy lần, nói thế nào cũng muốn cưới ta cho bằng được. Đây là do chính nha hoàn thân cận của Lão phu nhân nói ra.

 

Lúc biết được chuyện này, ta vừa mới mua một quyển truyện kể từ bên ngoài về. Lần này, truyện viết về đoạn kết: [Thê tử Trương gia và Trương đại ca đi một vòng lớn cuối cùng vẫn về bên nhau.]

 

Miệng thì ta nói với đám tỷ muội đừng trêu chọc nữa, nhưng trong lòng lại vui sướng khôn xiết, chỉ muốn lộn nhào tại chỗ cả trăm vòng để ăn mừng.

 

Quả nhiên truyện kể không hề lừa ta mà!

 

Muốn quyến rũ người ta thì phải làm theo ý thích của người ta. Ta vừa ngân nga hát vừa đi đến thư phòng tìm Bùi Cẩm Tuân, nào ngờ lại nghe thấy giọng nói quen thuộc vọng ra từ bên trong.

 

Là Thẩm Thu Nguyệt, người vừa trải qua cơn bạo bệnh, đang khóc như hoa lê đẫm mưa.

 

"A Tuân, chàng nhất định phải hờn dỗi như vậy sao?"

 

Trong phòng, ánh mắt Bùi Cẩm Tuân hơi tối lại, đáy mắt nhuốm một vẻ tự giễu, nhưng hắn vẫn dịu giọng nói:

 

"Thẩm tiểu thư, ta không biết nàng đang nói gì."

 

Nghe đến đây, ta mới tạm đặt trái tim đang đập thình thịch về lại trong lồng ngực. Phải rồi, Bùi Cẩm Tuân làm việc trước nay luôn có chừng mực, làm gì có chuyện nào là vì hờn dỗi với Thẩm Thu Nguyệt chứ?

 

Nhưng giây tiếp theo, một cái tát vô hình mà đau điếng đã giáng mạnh lên mặt tôi.

 

Giọng khóc nức nở của Thẩm Thu Nguyệt truyền vào màng nhĩ tôi:

 

"Ha, ba năm trước ngày đó chàng tỏ tình với ta nhưng bị ta từ chối, vì muốn hủy hôn mà chàng không tiếc nhảy sông tự vẫn chỉ để đổi lấy một cái nhìn của ta, bây giờ chàng có hối hận không?"

 

Bùi Cẩm Tuân thở dài một hơi.

 

"Không hối hận."


Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo