Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
4.

 

Ta đứng canh ngoài cửa suốt cả đêm. Lòng ta thấp thỏm không yên, thầm trách mình sao lại to gan lớn mật đến thế, dám mạo phạm chủ tử. Ta sợ Bùi Cẩm Tuân nổi giận trách tội, khiến ta gánh không hết hậu quả. Dù sao thì hai năm trước cũng có một nha hoàn tơ tưởng trèo cao, đã bị Tiểu Hầu gia thẳng tay ném từ trên giường xuống sân lớn, mất hết cả mặt mũi.

 

May mà ta lo lắng trăm bề, đến ngày hôm sau Bùi Cẩm Tuân cũng không hề nói gì. Hắn chỉ dặn ta dọn dẹp kinh Phật mà hắn đã chép rồi trở về phòng ngủ.

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, rồi vui vẻ bước vào thư phòng.

 

Bài trí trong thư phòng vẫn y như tối qua. Chỉ có điều giấy bút trên bàn mực còn chưa khô hẳn. Nét chữ phóng khoáng, rồng bay phượng múa, khiến ta bất giác nghĩ đến vẻ u ám khó dò trong đáy mắt Bùi Cẩm Tuân đêm qua...

 

Ta đột nhiên sững lại.

 

Sau lần rơi xuống nước đó, thân thể Bùi Cẩm Tuân ngày càng yếu hơn trước, đến nỗi đi vài bước cũng phải ho khan. Lẽ nào... Thân thể hắn yếu đến mức cả chuyện đó cũng không làm được?

 

Chả trách tối qua ta trổ hết mọi cách mà Bùi Cẩm Tuân vẫn không hề lay động. Hóa ra là sợ lực bất tòng tâm.

 

Thế này không được rồi.

 

Dọn dẹp thư phòng xong, ta vội vàng rời khỏi Hầu phủ để đi tìm lang trung. Trên đường đi, tiểu tư Triệu Cửu ở Tây viện chặn ta lại.

 

"Đi đâu đấy?"

 

Ta và Triệu Cửu là đồng hương, ngày thường quan hệ cũng khá tốt.

 

Và chính bởi vì ta và Triệu Cửu là đồng hương, ngày thường quan hệ cũng khá tốt nên chuyện gì ta cũng kể cho hắn ta nghe. Vì vậy, lần này ta cũng chẳng nghĩ ngợi gì mà buột miệng nói:

 

"Tiểu Hầu gia ngài ấy... Thân thể không được, ta phải đi mua chút thuốc về."

 

Triệu Cửu nhìn bóng lưng vội vã của ta, trong lòng đã hiểu rõ. Đúng lúc đó, người gác cổng thấy vậy bèn ghé lại gần, vểnh tai lên nghe. Triệu Cửu lại gần hơn, nói nhỏ với gã:

 

"Tiểu Hầu gia, buổi tối không làm ăn gì được đâu!"

 

5.

 

Thế là ta lại khoác chiếc áo lụa hồng, thoa sáp thơm, bưng chén thuốc đứng trước cửa thư phòng.

 

Lần này ta đã rút kinh nghiệm, gõ cửa mấy tiếng trước rồi mới đứng đợi Bùi Cẩm Tuân cho gọi. Không biết qua bao lâu, giọng nói nhàn nhạt trong phòng cuối cùng cũng vang lên: "Vào đi."

 

Trong phòng đốt loại hương xông thoang thoảng. Mấy ngày nay Bùi Cẩm Tuân tay không rời bút, không ngừng chép kinh Phật. Mái tóc dài không búi của hắn tùy ý xõa trên bàn sách, gần như hòa vào màu mực trên giấy Tuyên Thành. Chuỗi hạt đàn hương trên cổ tay hắn khẽ kêu lách tách theo từng cử động.

 

Ta ngây người nhìn một lúc, cho đến khi Bùi Cẩm Tuân nhíu mày. Đây là dấu hiệu sắp đuổi người đây mà. Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

 

Trong lúc cấp bách, ta nhắm mắt lại, buột miệng nói một câu: "Đại Lang, đến giờ uống thuốc rồi."

 

Sau một khoảng lặng, Bùi Cẩm Tuân đột nhiên nhướng mắt lên, giọng nói ẩn chứa vẻ nghiến răng nghiến lợi:

 

"Chuyện ban ngày là do ngươi tung tin?"

 

"Á?"

 

"Tung tin ta ban ngày đi không nổi, ban đêm đứng không dậy?"

 

Nói đến đây, Bùi Cẩm Tuân lại tức đến mức ho một trận.

 

Mặt ta đỏ bừng, vội vàng đặt chén thuốc xuống, vỗ lưng cho Tiểu Hầu gia thuận khí. Nhưng trong lòng lại nghĩ: Sao người khác lại biết chuyện này nhỉ? Với lại, Tiểu Hầu gia thật sự không có bệnh à? Vậy nếu không bệnh, có phải sắp tới có thể tiến hành bước tiếp theo rồi không?

 

Bùi Cẩm Tuân thấy bộ dạng không biết hối cải của ta thì đuổi thẳng ta ra ngoài. Hắn còn bắt ta phải giải thích với tất cả mọi người trong phủ, từ các ma ma cho đến đám chó mèo một câu rằng:

 

"Tiểu Hầu gia làm được mà."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo