Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8.
Sau một khoảng im lặng, Bùi Cẩm Tuân đột nhiên nhướng mắt lên, khẽ 'ừ' một tiếng thờ ơ.
Sau lần rơi xuống nước đó, Bùi Cẩm Tuân trở nên trầm mặc ít nói, ngày thường chỉ ru rú trong thư phòng. Xem ra, hắn cũng khao khát biết chuyện mới lạ bên ngoài lắm đây.
Nhận thấy Bùi Cẩm Tuân có chút hứng thú, ta không ngừng lục lọi ký ức trong đầu mình.
"Lão phu nhân thấy Thẩm tiểu thư thân thiết nên đã giữ nàng ấy ở lại rồi ạ."
Đầu bút Bùi Cẩm Tuân lại chấm mực, cảm xúc nơi đáy mắt được che giấu rất kỹ.
"Thẩm tiểu thư nói, vừa đến Hầu phủ là nàng ấy nhớ tới người mẫu thân đã mất sớm của mình, nên nàng ấy cảm thấy rất thân thuộc, rất thích nơi này."
Nói đến đây, ta lại thấy hơi kỳ lạ. Rõ ràng Thái tử, Bùi Cẩm Tuân và Thẩm tiểu thư là thanh mai trúc mã, Lão phu nhân và Thẩm phu nhân lại là tỷ muội tốt. Vậy mà Thẩm tiểu thư đã đến Hầu phủ hai ba ngày rồi, Bùi Cẩm Tuân lại chưa hề gặp mặt. Có lẽ là do thân thể Bùi Cẩm Tuân bệnh tật yếu đuối, sợ làm kinh động đến Thái tử phi nương nương tương lai chăng.
Mà nói đến người trong lòng của Bùi Cẩm Tuân... Ta từng thấy hắn đưa thư cùng kinh Phật đã chép xong cho tiểu tư mang đi, nhưng lại chưa bao giờ thấy có thư hồi âm cả.
"Còn gì nữa không?"
"Còn..." Ra gãi gãi đầu, có chút ngại ngùng. "Thẩm tiểu thư khen ta là mỹ nhân đấy ạ."
Nghe vậy, Bùi Cẩm Tuân dừng động tác trên tay lại, nhìn thẳng vào ta.
Ngay lúc ta đang bị nhìn đến ngượng thì Bùi Cẩm Tuân cuối cùng cũng lên tiếng.
"Ừ, nàng ấy nói đúng."
9.
Bùi Cẩm Tuân chép kinh Phật đến tận giờ Dần một khắc, miệng ta cũng luyên thuyên không ngừng đến giờ Dần một khắc. Cuối cùng, ta thực sự không nghĩ ra còn chuyện gì mới lạ để kể nữa. Ban ngày, ma ma đã dặn dò đám nha hoàn tiểu tư quét dọn sân vườn sạch sẽ, mọi người cứ thế làm việc không ngừng nghỉ. Ta đã sớm muốn đi nghỉ lắm rồi.
Nhưng thấy Bùi Cẩm Tuân vẫn không ngừng viết, ta cũng chỉ đành cắn răng kể lể đủ thứ chuyện, từ việc tiểu tư ở Tây viện ngủ gật mấy lần, đến chuyện chó con ở Đông viện đi tiểu mấy bận. Có điều, may mắn là Tiểu Hầu gia không hề tỏ ra mất kiên nhẫn chút nào.
Đến cuối cùng, ta nói đến mức khô cả miệng lưỡi, mệt đến mức sắp không đứng thẳng lưng nổi. Vậy mà Bùi Cẩm Tuân vẫn không hề có ý định dừng lại.
Ta chỉ có thể cố gắng mở to mắt, há to miệng nói tiếp, nhưng giọng càng lúc càng nhỏ đi:
"À, hôm nay Thẩm tiểu thư cũng đến, còn chuẩn bị trà đậu xanh giải khát cho mọi người nữa, lúc mọi người nghỉ ngơi còn phát hiện một con chó con trong ổ chó, Thẩm tiểu thư thấy nó dễ thương, còn định ôm về nuôi mấy hôm..."
Mơ mơ màng màng, ta đột nhiên bắt gặp ánh mắt dò xét của Bùi Cẩm Tuân. Ta giật nảy mình, cơn buồn ngủ cũng bị dọa chạy mất sạch.
"Ta... Ta nói đến đâu rồi ạ?"
"Nói đến việc con chó bị Thẩm tiểu thư ôm đi rồi."
Lần đầu tiên, ta nhìn thấy đôi chút ý cười trong mắt Bùi Cẩm Tuân. Kể từ sau khi rơi xuống nước ba năm trước, giữa hai hàng lông mày của hắn quanh năm luôn bao phủ vẻ bệnh tật. Vậy mà nụ cười này lại như gió thổi tan sương mù, khiến gương mặt hắn bừng sáng lên lạ thường.
Ta nhìn đến nỗi mặt đỏ tai hồng.
"Xin Tiểu Hầu gia đừng nói ra ngoài ạ. Trúc Hoán chỉ là buồn ngủ nên nói bậy thôi, không phải cố ý gây chuyện thị phi đâu."
Ta ngừng một chút rồi nói thêm: "Tiểu Hầu gia nên cười nhiều hơn đi ạ. Mẫu thân ta nói người hay cười thì vận may sẽ không tệ đâu."
Đêm đó, Bùi Cẩm Tuân nghỉ ngơi sớm hơn mọi ngày. Sáng hôm sau, ma ma truyền lời đến, bảo ta không cần đi làm việc nữa.