Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Lúc Triệu Cửu mang hai bộ quần áo mới đến cho ta, hắn ta đã nói thế này:
"Thẩm tiểu thư quả nhiên như tiên nữ hạ phàm vậy, không chỉ người xinh đẹp mà lòng dạ cũng thiện lương nữa."
"Đến cả ngày vui tân hôn sắp tới mà nàng ấy cũng nhớ để đám hạ nhân chúng ta được hưởng chút hơi mừng."
Thẩm Thu Nguyệt và Thái tử là thanh mai trúc mã, định tình ở thư viện. Hôn kỳ của họ được định đúng vào ba tháng sau. Tất cả hạ nhân ở Tây viện đều được ban thưởng, ngay cả ta cũng có phần.
"Thẩm tiểu thư đúng là người tốt thật." Ta nhận lấy tay nải vải đỏ, khá là đồng tình với lời của Triệu Cửu.
Nhưng trong tay nải, ngoài hai bộ quần áo mới ra, còn có một cây trâm cài tóc trông khá giản dị. Nói là giản dị, nhưng thực ra cũng không hẳn. Thân trâm làm bằng gỗ tử đàn, chế tác vô cùng tinh xảo. Nhìn kỹ mới thấy, hoa văn chạm khắc trên đó sống động như thật, chắc hẳn chủ nhân làm ra nó phải có tay nghề rất khéo léo.
Thế nhưng tên Triệu Cửu đó rõ ràng chỉ nói mỗi người được hai bộ quần áo mới thôi mà. Ta nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn quyết định đích thân đi hỏi Thẩm tiểu thư một chút.
Lúc ta đến nơi, Thẩm Thu Nguyệt vừa mới nghỉ trưa dậy. Nhàn rỗi không có việc gì, ta bèn ngồi lại tán gẫu với Triệu Cửu và mấy người khác, thuận tiện tích lũy thêm chuyện để tối về kể cho Bùi Cẩm Tuân nghe.
"Tổ chim trên ngọn cây có hai quả trứng, không biết thằng cháu rùa nào trộm mất rồi, tức chết bổn gia ta đây rồi!" Triệu Cửu vừa nói vừa khoa chân múa tay phóng đại, khiến đám nha hoàn tiểu tư xung quanh đều cười ngặt nghẽo.
"Nghe nói trước tân hôn thì tân lang và tân nương không được gặp nhau, Lão phu nhân định mời Thái tử điện hạ đến phủ gặp mặt để giải tỏa nỗi khổ tương tư cho Thẩm tiểu thư đấy."
Nghe đến đây, mấy nha hoàn đang tuổi xuân thì đều đỏ mặt ngượng ngùng.
"Mấy hôm không gặp Trúc Hoán, cảm thấy Trúc Hoán thay đổi nhiều quá, trông như một tiểu thư nhỏ vậy."
"Này, Trúc Hoán, ngươi với Tiểu Hầu gia sao rồi?" Có người chuyển chủ đề sang tôi.
Vừa nhắc tới Bùi Cẩm Tuân, mặt ta lại đỏ bừng, tim đập loạn nhịp một cách khó hiểu. Không biết từ lúc nào, hình như ta đã nảy sinh những tâm tư không nên có với Tiểu Hầu gia mất rồi.
"Vậy nếu ngươi sinh được nhi tử rồi, thì sẽ ở lại phủ hay rời đi?"
"Á? Ơ! Ta... Ta..."
Lời còn chưa kịp nói ra thì đúng lúc Thẩm Thu Nguyệt vừa chợp mắt tỉnh dậy. Nàng ta mang theo vẻ uể oải mới ngủ dậy, cười tinh nghịch hỏi:
"Đang tán gẫu chuyện gì thế? Rôm rả vậy."
11.
Viện mà Thẩm Thu Nguyệt ở là khu viện lớn nhất, đồ đạc bài trí bên trong cũng vô cùng hoa lệ.
Ta cẩn thận lấy cây trâm trong lòng ra. Vì áp vào ngực quá lâu nên nó vẫn còn hơi ấm. Ta định trả lại cho Thẩm Thu Nguyệt, nhưng lại bị nàng ta đẩy trả về.
"Cây trâm này đã được khai quang ở chùa Phù An rồi đó, có thể bảo hộ cho cầu được ước thấy. Ngày trước đây cũng là người khác tặng cho ta."
Rồi nàng ta ghé sát vào tai ta, khẽ nói: "Ta chỉ tặng cho một mình ngươi thôi, đừng để họ nói ta thiên vị đấy nhé."
Ta vô cùng hoảng sợ, liên tục xua tay không dám nhận. Cây trâm này còn quý hơn cả mạng của ta ấy chứ. Nhưng Thẩm Thu Nguyệt nhất quyết muốn tặng cho ta. Cuối cùng, vì thực sự không từ chối nổi, ta đành phải nhận lấy.
Đây là lần đầu tiên ta nhận được trâm cài tóc. Nghĩ đến đây, ta càng thêm quý trọng nó.
Trước khi ta đi, Thẩm Thu Nguyệt đang nằm trên sập quý phi bỗng gọi tên tôi, bên cạnh có hai nha hoàn đứng quạt cho nàng ta.
"Trúc Hoán, lấy bức thư trên bàn lại đây."
Ta nghe vậy liền làm theo, và chợt phát hiện nét chữ trên phong bì chưa mở trông rất quen thuộc.
Đây chẳng phải là nét bút của Bùi Cẩm Tuân sao?