Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đã bao giờ nói thích kiểu như Mạnh Thư đâu?
Đang định hỏi lại, thì chợt nhớ ra là vào đêm trước ngày cưới.
Hôm đó, bạn thân kéo tôi đến quán bar ăn mừng đêm độc thân.
Khi ấy tôi đã biết đến sự tồn tại của Thẩm Diệu, lòng đầy chua xót, nên uống đến không kiểm soát.
Bạn thân vừa say vừa càu nhàu về bạn trai tệ bạc, rồi lại tán thưởng buổi lễ đính hôn của tôi như bước ra từ tiểu thuyết, mắt sáng rỡ vì ngưỡng mộ.
Tôi cười lạnh, ngắt lời cô ấy: “Chỉ là hôn nhân hợp đồng thôi, làm gì có tình yêu? Anh ta không phải kiểu người tao thích, lạnh như băng ấy.”
“Nếu để chọn, tao thà thích kiểu như Mạnh Thư ít ra còn dễ chịu, không phải suốt ngày đối mặt với một cục đá biết đi.”
Bạn thân đang định đáp lời thì bỗng trợn mắt, hoảng hốt nhìn về phía cửa.
Tôi nheo mắt nhìn theo, cố nhận ra người vừa bước vào là Phó Tiêu.
Anh đi thẳng đến, quỳ một gối trước mặt tôi.
Bàn tay lạnh buốt khẽ nâng gương mặt tôi lên rất nhẹ nhàng, khiến tôi không kìm được mà rúc vào tay anh như một thói quen ỷ lại.
Cuối cùng, anh là người đầu hàng trước.
Sự căng thẳng trên mặt anh dần dịu xuống, thậm chí còn lộ ra vài phần bất đắc dĩ: “Muộn rồi, mình về nhà nhé?”
Tôi có chút tủi thân, nhà họ Tô gia đâu phải là nhà tôi: “Không đi, em không có nhà.”
Phó Tiêu đan mười ngón tay vào tay tôi, nắm chặt: “Rồi sẽ có, là nhà của chúng ta.”
Tôi không biết mình bị chữ nào mê hoặc, chỉ biết lúc đó bỗng im lặng lại.
Nhìn anh, ánh mắt tôi sáng lấp lánh:
“Vậy thì… anh cõng em đi!”
Phó Tiêu nghe lời, lập tức làm theo.
Tôi tựa đầu vào vai anh, trong cơn mơ màng khẽ hỏi: “Tại sao anh không thích em?”
Yết hầu anh khẽ chuyển động, cuối cùng cũng cố kiềm chế để trả lời: “Em say rồi… mà anh… không phải người đó.”
Tôi vẫn luôn nghĩ, hôm đó anh không nghe thấy.
Giờ thấy dáng vẻ lúng túng của anh, tôi không nhịn được mà muốn bật cười.
Thì ra không chỉ nghe thấy, mà còn ghi nhớ rất kỹ, đến tận bây giờ, ngay cả sau khi mất trí nhớ, cũng không nỡ quên.
“Cho nên… sau khi kết hôn, anh mới ít về nhà à?”
Tôi lại nghĩ đến giấy kết hôn mà anh cất kỹ trong ngăn tủ đầu giường: “Là… lén lút quay lại ở hả?”
Phó Tiêu ậm ừ, giọng buồn buồn: “Anh nhớ em.”
Tôi khẽ thở dài, rồi cũng ôm chặt lấy anh: “Em cũng nhớ anh.”
Có lẽ, sau này khi anh lấy lại ký ức, vẫn sẽ nhớ về… Phó Tiêu của hiện tại người từng thật lòng yêu tôi.