Hoa Hồng Không Lụi Tàn - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Trước khi rời đi, anh ấy không nhịn được cảm khái: “Người nhà em đúng là điên thật. Khi đó đùng đùng đuổi anh ra nước ngoài, đến giờ anh cũng chẳng biết mình đắc tội chỗ nào.”

“Lại trừng mắt với anh rồi kìa! Làm anh em với tên này, đúng là kiếp nạn lớn của đời anh!”

Tôi quay đầu lại, chỉ bắt gặp đôi mắt trong veo đầy ngoan ngoãn và ỷ lại của Phó Tiêu.

Trên đường về nhà, tôi cứ thấp thỏm không yên.

Tôi chưa từng nghĩ, người cứu tôi năm đó lại là Phó Tiêu. Phần lớn là vì, trước lễ đính hôn, giữa chúng tôi hoàn toàn không có chút liên hệ nào.

Trường quý tộc, ai nấy đều rất thực tế.

So với tôi một người mờ nhạt bị nhà họ Tô vứt bỏ, thì Phó Tiêu người thừa kế duy nhất của gia tộc giàu có bậc nhất, luôn là trung tâm giữa ánh hào quang.

Một người như thế, cũng sẽ run rẩy khi ôm lấy tôi sao?

Dòng suy nghĩ mơ hồ bị cắt ngang bởi trái dâu đỏ chót trước mặt.

Phó Tiêu nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc, dịu dàng như đang dỗ dành trẻ con:

“Vợ ơi, a ~”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, cách gọi này là lần đầu tiên tôi nghe được, thật sự... quá thân mật rồi.

Ai ngờ anh lại hiểu sai sự im lặng của tôi.

Anh nhướng mày, ra vẻ đã hiểu rõ mọi chuyện: “Anh biết rồi, vợ muốn anh đút cho ăn bằng miệng phải không!”

Thấy anh đang ngậm trái dâu, chuẩn bị cúi xuống đút cho tôi, tôi vội đưa tay che miệng: “Đừng…”

Không ngờ anh trở mặt nhanh như thời tiết, nuốt vội trái dâu, gương mặt tràn đầy tủi thân: “Một tiếng chín phút, cộng thêm nửa tiếng em nói chuyện với tên đàn ông kia. Vợ ơi, em gần hai tiếng rồi chưa thèm nói chuyện với anh!”

“Khi không nói chuyện với anh, em nghĩ tới ai vậy?”

“Tại sao chỉ cần anh ta xuất hiện là em lại từ chối anh? Có phải em thay lòng rồi không? Nhất định là anh ta quyến rũ em! Anh phải đi đánh anh ta!”

Thấy anh càng nói càng đi quá xa, tôi chỉ biết thở dài, giữ chặt cái đầu mềm mại đang dụi vào người mình từ lúc nào không hay.

Cuối cùng, tôi hỏi ra điều vẫn canh cánh trong lòng suốt cả quãng đường: “Hồi đó… vì sao anh cứu em mà không nói cho em biết?”

Vòng tay ôm quanh eo tôi chợt khựng lại, sau đó siết chặt thêm.

Một lúc lâu sau, Phó Tiêu mới cất giọng khàn khàn: “Anh sợ em sẽ sợ anh.”

“Hắn nói anh là đồ điên. Khi anh ôm em, em đã run lên.”

Hắn… ý chỉ Tô Thần sao?

Tôi còn chưa kịp nghĩ kỹ, Phó Tiêu đã bắt đầu kể lể đầy tủi thân: “Hơn nữa anh còn nghe thấy em nói… em thích kiểu như Mạnh Thư. Hôm nay còn nói chuyện với anh ta lâu như thế nữa.”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo