Hoa Hồng Không Lụi Tàn - Chương 14

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Dưới bài đăng, anh trực tiếp tag Thẩm Diệu và Tưởng Cầm.

Chuyện đến nước này, chẳng khác nào công khai xé toang mặt nạ với Tưởng Cầm.

Cư dân mạng dậy sóng, bình luận như ong vỡ tổ, hàng loạt người cuống cuồng xóa bài viết, chỉnh sửa lại lời lẽ, chạy trốn khỏi những phát ngôn cũ.

Khu bình luận của Thẩm Diệu và Tưởng Cầm đầy rẫy những lời chỉ trích, nhưng cả hai lại giả vờ như không thấy, tiếp tục diễn vai thanh cao vô tội.

Tôi nhìn tin nhắn không ngừng đổ về điện thoại từ tối qua.

Một tiếng trước, người bạn thân còn đang mắng Phó Tiêu chẳng xứng là đàn ông, giờ đột nhiên đổi giọng:

[Hai người hóa ra đang đóng phim tình cảm à? Thế tao là con hề à?]

[Chậc chậc chậc… “vợ~ ơi~”]

[Nhìn anh ta dính lấy mày thế kia, mày còn dám nói anh ta không yêu mày sao?]

[Lãng mạn thật đó, vì mày mà dám xé toạc mặt với cô dì họ hàng luôn ~]

Tôi còn chưa kịp trả lời thì điện thoại đã đổ chuông, là Phó Tiêu gọi.

Giọng anh bình tĩnh đến kỳ lạ, nhưng từng từ đều run nhẹ: “Tô Noãn, em đừng sợ, anh đang về rồi.”

“Tối nay ăn sườn xào chua ngọt nhé? Anh sắp mua xong rồi.”

“Anh có thể giải thích, người đó không phải anh, em đừng giận, được không?”

Tôi lặng lẽ nghe, đầu dây bên kia là tiếng thở dồn dập.

Điện thoại vừa ngắt, tôi đã thấy anh xuất hiện ngay ở cửa.

Anh bước nhanh đến trước mặt tôi, nắm chặt tay tôi, mắt hoe đỏ: “Em cứ ở nhà chờ anh, đừng đi… được không?”

Tôi cũng không rõ Phó Tiêu làm sao cảm nhận được cảm xúc của tôi.

Yêu một người mà không được đáp lại thật sự rất đau, tôi đã bắt đầu nghi ngờ liệu mình có xứng đáng được yêu thương hay không.

Tôi không có cảm giác an toàn, chỉ cần một chút chuyện cũng khiến tôi muốn rút lui.

Đôi khi, cảm xúc luôn đi trước lý trí một bước.

Có quá nhiều chuyện từ bé đến lớn đã cho tôi biết, sự thật chẳng là gì cả.

Giống như Tô Thần gây chuyện, chỉ cần hắn làm nũng một câu, cú đánh của cha tôi lại rơi xuống người tôi.

Vì thế, khi chuyện xảy ra, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là làm rõ.

Tôi viết xong đơn ly hôn, đặt vé máy bay, bắt đầu thu dọn hành lý.

Tôi không ngờ, Phó Tiêu lại hiểu tôi đến vậy.

Ba năm vất vả dựng lên bức tường phòng bị, trong chớp mắt bị anh đánh sập.

Tôi cuối cùng cũng quyết định… cho anh thêm một cơ hội.

Tôi bất đắc dĩ nhìn hàng lệ vương nơi khóe mắt anh.

Sau khi mất trí nhớ, anh luôn dễ khóc trước mặt tôi.

“Anh thả em ra trước đã.”

Phó Tiêu mím chặt môi, định nói gì đó, nhưng tôi đã ngắt lời:

“Em đói rồi… em muốn ăn sườn xào chua ngọt.”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo