Hoa Hồng Không Lụi Tàn - Chương 15

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Sự nghiệp trong giới giải trí của Thẩm Diệu coi như đã hoàn toàn sụp đổ.

Trong cơn bão dư luận ấy, mắng chửi người ác nhất chính là fan của cô ta, mà nhận được thư cảnh cáo pháp lý nhiều nhất… cũng là họ.

Tội danh tấn công mạng và vu khống bị ghi lại làm tiền án, vô số người quay lưng rút khỏi fandom rồi còn quay lại dẫm đạp.

Thẩm Diệu lúc này chẳng khác nào con chó bị rơi xuống nước, hễ lộ diện ở đâu là lập tức bị mắng chửi, công kích điên cuồng.

Còn Tưởng Cầm, bấy lâu nay dựa hơi Phó Tiêu mà đi khắp nơi lên mặt, kết thù không ít người.

Mà giới giải trí xưa nay, một khi trả đũa thì luôn dữ dội.

Đầu tiên là công ty giải trí bà ta đầu tư bị phá sản, nợ nần chồng chất. Sau đó là hàng loạt bằng chứng phá hoại gia đình người khác bị đào ra, ảnh nóng bị phát tán khắp nơi.

Những quý bà từng bị bà ta ức hiếp trước đây thuê người dạy cho một trận nên thân, rồi bà ta từ đó bốc hơi khỏi giới không ai còn thấy bóng dáng nữa.

Mọi chuyện đáng lý đã kết thúc, nhưng Phó Tiêu lại đặc biệt canh chừng tôi kỹ lưỡng.

Anh sắp xếp cho tôi mấy vệ sĩ, đi đâu cũng phải có người theo sát. Nhưng cho dù đề phòng thế nào, vẫn không tránh được bất trắc.

Lúc tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong một nhà kho phủ đầy bụi bặm.

Vừa mở mắt ra, cằm lập tức bị bóp mạnh, móng tay sắc nhọn cắm sâu vào da thịt, đau rát vô cùng.

Là Tưởng Cầm. 

Ánh mắt bà ta đầy thù hận và điên loạn.

“Nếu không phải lần trước dò thử, suýt chút nữa tao đã bị nó lừa rồi, còn tin là giữa bọn mày chẳng có chút tình cảm nào.”

Bà ta cúi sát mặt tôi, gằn giọng:

“Mà cũng phải, lúc nó đối phó nhà họ Tô, tao lẽ ra phải nhận ra mới đúng.”

Giọng điệu đầy căm hận.

“Tô Noãn, chắc mày chưa biết nhỉ? Cha mày… đã bị nó tống vào tù rồi. Cả đời này đừng mơ bước ra ngoài. Mày nói xem, nó có phải là thằng điên không?”

Là bọn họ đáng bị như thế!

Tôi cố nén những cảm xúc phức tạp trào dâng trong lòng, bật cười lạnh lẽo:

“Người điên… là bà đấy.”

Bốp!

Một cái tát như trời giáng khiến mặt tôi nghiêng hẳn sang một bên, vị máu tanh lan ra trong miệng.

“Nó chưa từng nói với mày đúng không? Hôm nay… mới thật sự là sinh nhật của nó.”

“À mà cũng đúng thôi, một sao chổi hại chết cả cha mẹ mình, thì có tư cách gì để mừng sinh nhật chứ?”

Tưởng Cầm vừa kéo mạnh tóc tôi, dáng vẻ thần kinh gần như phát cuồng:

“Cô ta cướp đi người tao yêu, vậy tao cũng muốn con trai cô ta nếm thử mùi vị mất đi người mình yêu!”

“Tất cả đều là lỗi của mày. Tao đã gửi cho mày nhiều ảnh như vậy, sao mày vẫn không học được cách phát điên như cô ta chứ?”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo