Hoa Hồng Không Lụi Tàn - Chương 16

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi im lặng lắng nghe, tay bị trói sau lưng âm thầm cọ nhẹ lên miếng lưỡi dao nhỏ giấu trong tay áo.

Một giây sau, tôi tròn mắt hoảng sợ. 

Thẩm Diệu đã đá đổ chiếc thùng gỗ trong kho, chất lỏng tràn ra sàn, mùi xăng nồng nặc lập tức bao trùm lấy tôi.

Ngọn lửa nhảy múa trong không trung, cô ta cười gằn, đóng mạnh cánh cửa lại.

Tôi lập tức giãy giụa mạnh hơn, hai tay vừa thoát khỏi trói buộc liền nhanh chóng cởi dây dưới chân.

Nhưng đã quá muộn.

Khói đen cuộn lên nồng nặc, khiến tôi ho không ngừng.

Tứ chi dần trở nên mềm nhũn, cảm giác nghẹt thở khiến đầu óc tôi trở nên choáng váng.

Tôi trừng mắt nhìn về phía cửa, ngọn lửa đang lan nhanh một cách đáng sợ.

Trước mắt ngày càng mờ dần… cho đến khi một tiếng động lớn vang lên, ai đó lao vào ôm chầm lấy tôi.

Một chiếc khăn ướt áp vào mũi miệng, tôi theo phản xạ siết chặt lấy vạt áo người ấy.

Trái tim tôi bình ổn lại.

Lần này, cuối cùng tôi cũng đã nắm được anh rồi, Phó Tiêu.

Khi tôi tỉnh lại, Phó Tiêu đã ở ngay bên cạnh.

Nếu là lúc anh còn mất trí nhớ, có lẽ giờ này anh đã nhìn tôi bằng ánh mắt ấm ức như thể sắp khóc đến nơi.

Nhưng lúc này, gương mặt anh lại bình lặng đến lạ, ánh mắt trầm lắng, gần như lạnh lẽo. Phản ứng đầu tiên là ấn chuông gọi bác sĩ bên giường.

Tôi lờ mờ đoán được điều gì, muốn lên tiếng, mới phát hiện mình vẫn còn đeo mặt nạ dưỡng khí.

Nhưng Phó Tiêu rất rõ tôi muốn hỏi gì.

Anh nắm lấy bàn tay đang truyền dịch của tôi, nhẹ nhàng xoa cho ấm, giọng điềm đạm: “Cha mẹ anh là hôn nhân thương mại, chỉ là họ may mắn kết hôn xong rồi mới yêu nhau, rất nhanh đã có anh.”

“Tuổi thơ của anh từng rất hạnh phúc, cho đến khi cha anh bước vào giai đoạn phát triển sự nghiệp, ngày ngày đi sớm về khuya.”

“Ban đầu chỉ là một bức ảnh bị chụp lệch góc, mẹ anh lập tức nổi trận lôi đình, hai người cãi nhau một trận lớn.”

“Dù sau đó cha anh đã giải thích rõ ràng, mẹ vẫn không kìm được mà bắt đầu sinh nghi.”

“Mẹ yêu cầu cha hai tiếng phải nhắn tin trả lời một lần, chậm một phút là lập tức đến công ty lục tìm tiểu tam.”

“Cuối cùng, cha anh chịu không nổi, cả hai bắt đầu làm thủ tục ly hôn.”

“Đến năm anh học cấp hai, có một lần tan học về nhà… thứ đập vào mắt anh chỉ còn là một đống tàn tích cháy đen.”

“Họ nói mẹ anh điên rồi, nổi điên rồi phóng hỏa, thiêu chết cha anh.”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo