Hoa Hồng Không Lụi Tàn - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tờ giấy bị vò nát được tôi trải thẳng trên mặt bàn, tôi cố gắng mỉm cười thật bình thản: “Chúc mừng sinh nhật.”

Thế nhưng Phó Tiêu lại không vui như tôi nghĩ, nụ cười nơi khóe môi anh nhạt dần.

Ánh mắt anh chùng xuống, rồi lại khôi phục vẻ nghiêm túc công việc như thường lệ: “Chuyện ly hôn không đơn giản vậy đâu. Phân chia tài sản, các dự án đang hợp tác… em cho anh thêm chút thời gian nha.”

Tôi thản nhiên nhìn anh, thậm chí còn thấy buồn cười: “Muốn tôi nhắc cho anh nhớ à? Phó tổng, lúc trước chúng ta đã ký thỏa thuận, tôi không lấy một xu.”

Anh như bị chọc giận, đuôi mắt cũng đỏ lên, lộ ra chút hoảng loạn hiếm thấy: “Em thật sự… muốn ở bên cậu ta đến vậy?”

“Tôi làm sao cơ?”

Tôi nhướng mày, bắt được trọng điểm trong lời anh, cậu ta là ai?

Đáng tiếc còn chưa kịp hỏi, Phó Tiêu đã lấy lại bình tĩnh.

Anh nhắm mắt, xoa trán như đã quá mệt mỏi: “Cho anh thêm chút thời gian nữa… anh muốn sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, cho chúng ta một cái kết xứng đáng.”

Bao nhiêu thời gian mới đủ?

Để thu dọn ba năm tổn thương mà chúng ta đã gây ra cho nhau.

Tôi nằm trên giường, dán mắt nhìn trần nhà trắng xóa, tai chỉ nghe tiếng mưa rơi.

Kỳ lạ thật, suốt những ngày qua luôn giằng xé, oán giận. Vậy mà đêm nay, trong căn nhà nhỏ nơi vùng quê này, tôi lại thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Trong bóng tối, tôi nghe rõ tiếng thở theo nhịp.

Tôi  xuống giường với đôi chân trần, đôi mắt dần thích nghi với bóng tối. 

Người đàn ông cao lớn kia co mình nằm sát vào mép giường, như đang cố bấu víu vào chút cảm giác an toàn mong manh.

Ngón tay tôi lướt nhẹ qua quầng thâm dưới mắt anh: “Cuối cùng anh cũng có thể ngủ ngon rồi, em tha thứ cho anh rồi.”

Định rút ra thì bất chợt bị nắm lại. 

Phó Tiêu nắm lấy đầu ngón tay tôi, khóe mắt dường như còn vương nước: “Đừng đi… anh sẽ ngoan mà.”

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy thì bên cạnh đã không còn bóng dáng ai.

Những ngày tiếp theo, Phó Tiêu gần như đều đi công tác xa.

Tôi không nhịn được mà nghi ngờ, anh đang cố ý tránh mặt tôi sao?

Nhưng anh có gì mà phải tránh tôi? Chẳng lẽ là... không muốn ly hôn?

Tôi cười giễu trong lòng.

Mở khung trò chuyện đã phủ bụi từ lâu, dòng tin nhắn cuối cùng là tôi gửi cho anh:

【Tám giờ sáng mai, em sẽ đợi anh ở Cục Dân Chính, cho đến khi anh đến.】

Phía bên kia hồi lâu mới trả lời một chữ: 【Được.】

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo