Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kéo lên trên là lời chúc sinh nhật anh gửi tôi.
Tôi hơi ngẩn người, đọc lại một lần nữa, tim vẫn không kìm được mà mềm nhũn, không ngờ anh còn nhớ rõ ngày đó hơn cả tôi.
Tôi và đứa con riêng của cha sinh cùng một ngày.
Tôi đã quá quen với cảnh rõ ràng là sinh nhật mình nhưng người được vây quanh như sao lại là hắn, còn tôi thì bị nhốt trong biệt thự nhà họ Tô.
Hôm sau bị người ta ban ơn kéo ra khỏi căn phòng kho lạnh lẽo, cơ thể từng bị dội nước lạnh đến tím tái.
Gương mặt mẹ kế vặn vẹo, cười lạnh như rắn độc: “Đồ con hoang! Con mẹ tiện nhân kia dám tranh với tao, đến cuối cùng ngay cả tro cốt của ả mày cũng không được nhìn thấy! Mày mà cũng dám tranh với con trai tao sao?!”
Tôi không dám, nên đã tát bà ta một cái thật mạnh.
Chiếc váy dạ hội lộng lẫy bị xé toạc thành từng mảnh, đôi hoa tai đính đá lục bảo cũng bị giật mạnh xuống, khiến bà ta đau đến gào lên thảm thiết.
Một người phụ nữ được nuông chiều từ nhỏ, làm sao đánh lại một kẻ từ bé đã bị gạt bỏ mà vẫn kiên cường sống đến tận bây giờ như tôi?
Mẹ kế quần áo tả tơi, loạng choạng ngã lăn từ trên cầu thang xuống.
Má tôi rướm máu, ánh mắt vẫn còn vương vẻ hung hãn chưa kịp thu lại, vừa khéo chạm phải ánh nhìn lạnh lẽo, vô cảm của Phó Tiêu đang ngồi trên ghế sofa dưới lầu.
Anh đứng dậy chắc là bị dọa rồi, định bỏ đi?
Trong lòng tôi dâng lên chút cay đắng.
Tôi biết rõ anh đang ở dưới lầu, chỉ là tôi… không muốn cưới.
Ánh mắt trong buổi tiệc đính hôn của Phó Tiêu quá trầm lắng, khiến tôi bất an.
Linh cảm cảnh báo dồn dập không ổn, phải tránh xa. Tôi không muốn bị ràng buộc.
Tôi muốn cho anh một cơ hội để nhìn rõ con người tôi.
Thế mà anh lại cứ thế từng bước bước lên lầu, chiếc áo khoác dày ấm áp ôm trọn lấy cơ thể lạnh đến tê tái của tôi.
“Xin lỗi, anh đến trễ.”
Vòng tay ấm áp khiến uất ức dồn nén không còn nơi giấu, nước mắt rốt cuộc cũng tuôn trào không ngừng.
Tôi siết chặt vạt áo trước ngực anh ấm quá, tôi thật sự không muốn buông tay.
Tôi đã từng không biết bao nhiêu lần tự hỏi vì sao mình lại yêu Phó Tiêu.
Chẳng lẽ chỉ vì thiếu thốn tình cảm quá lâu, gặp phải hiệu ứng cầu treo, một chút quan tâm thôi cũng khiến tôi sa vào?
Nhưng không phải vậy.
Tôi lắc đầu phủ nhận trong lòng.
Giống như Mạnh Thư từng cứu tôi, tôi cũng chỉ biết ơn anh ấy mà thôi.
Tôi sẽ không mong đợi vòng tay của anh ấy, càng không mất kiểm soát mà nhớ đến anh ấy.