Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tiêu như con thú nhỏ bị chọc giận, ánh mắt lạnh lẽo, giọng điệu sắc bén: “Nếu cô còn không đi, đừng trách tôi lật tẩy hết những chuyện xấu xa cô làm.”
Thẩm Diệu trừng mắt, đôi mắt đỏ ngầu không dám tin: “Anh... không phải đã mất trí nhớ rồi sao? Sao vẫn nhớ được!”
Phó Tiêu không trả lời, nhưng lời cảnh cáo vừa rồi đã nói lên tất cả.
Sau khi Thẩm Diệu rời đi, bác sĩ lại vào thay kim truyền cho anh.
Tôi nhìn anh, hỏi thẳng:
“Anh nói mất trí nhớ... là sao?”
Phó Tiêu đang mân mê ngón tay tôi bỗng khựng lại, vẻ mặt vô tội:
“Bác sĩ nói trong đầu anh có tụ máu, tạm thời chỉ nhớ được mọi chuyện trước năm 18 tuổi.”
Tôi có phần choáng váng.
Sao lại đúng lúc như thế, lại rơi đúng vào ngày chúng tôi định ly hôn?
Nhưng chẳng phải Thẩm Diệu từng nói, Phó Tiêu thích cô ta từ thời trung học sao? Nếu vậy thì sao giờ lại không nhận ra cô ta, ngược lại chỉ nhớ tới tôi?
Rất nhiều nghi vấn trong đầu còn chưa kịp thốt ra, Phó Tiêu đã sốt ruột mở miệng: “Anh không lừa em! Có vài ký ức chợt hiện ra, nhưng rất lạ lẫm... Anh chỉ biết là... từ trước đến nay, anh chỉ thích mình em!”
Ánh mắt anh sáng rực, mang theo sự chân thành và ngây ngô của một chàng trai trẻ.
Không giống như đang giả vờ.
Tôi chật vật quay mặt đi, lấy cớ ra ngoài mua đồ ăn rồi rời khỏi phòng bệnh.
Từ trong túi xách, tôi lấy ra quyển sổ đỏ.
Ngón tay chạm vào nụ cười nơi khóe môi anh trong tấm ảnh chụp.
Tôi nên tin anh không, Phó Tiêu?
Vì một thứ tình cảm mơ hồ không rõ thật giả... tôi có nên lại một lần nữa tự đẩy mình vào vực thẳm?
5
Ở bệnh viện chưa được mấy ngày, Phó Tiêu đã ầm ĩ đòi xuất viện.
Sau khi mất trí nhớ, anh đặc biệt quấn lấy tôi.
Dù phần lớn thời gian tôi đều ở bên cạnh, anh vẫn luôn cảm thấy bất an, bồn chồn như thể đang cố xác nhận điều gì đó.
Thế nhưng khi nghe anh hào hứng nói muốn về nhà, tôi lại thấy hơi đau đầu.
Chúng tôi nào có “nhà” để mà quay về?
Nhà bà nội thì càng không được, băng quấn trên đầu Phó Tiêu còn chưa tháo, sợ bà nội nhìn thấy sẽ lo lắng.
Tôi còn đang chưa biết tính sao, thì Phó Tiêu đã rất tự nhiên báo địa chỉ cho tài xế.
Đôi mắt anh ngập nước, ươn ướt nhìn tôi: “Anh nhớ đây là nhà của chúng ta.”