Hoa Hồng Không Lụi Tàn - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khi quay lại nơi này lần nữa, tôi có phần ngơ ngẩn, mọi thứ vẫn y như lúc tôi rời đi không hề thay đổi.

Phó Tiêu dựa theo trí nhớ bước lên lầu, đi thẳng vào phòng ngủ chính.

Tôi vội vàng đi theo sau, còn chưa kịp nói với anh rằng chúng tôi đã ngủ riêng, phòng của anh không phải ở đây...

Thì thấy anh đã quen tay kéo ngăn tủ đầu giường, cẩn thận như bảo vật mà lấy ra một quyển sổ  đỏ.

Anh lẩm bẩm: “Quả nhiên ở đây.”

Tôi hơi sững người, đang định bước lại gần thì bị anh bất ngờ ôm chặt lấy eo, mắt hoe đỏ:“Vợ ơi, em thật sự là vợ anh, không phải anh cướp từ nhà người khác đến chứ?”

“…Ừm.”

Tôi từng nghĩ, anh chỉ vì mất trí nhớ nên mới bất an trước mọi thứ xa lạ xung quanh.

Nhưng tôi không ngờ, điều duy nhất anh muốn xác nhận, lại là… chúng tôi thật sự là vợ chồng.

Giấy kết hôn nằm lặng lẽ trong ngăn tủ đầu giường, được giữ gìn rất tốt.

Vậy… có phải hôm đó anh đến tìm tôi, vốn dĩ không phải để ly hôn không?

Tôi đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt anh, khuôn mặt lúc ngủ cũng vô thức nghiêng về phía tôi.

Phó Tiêu… rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy?

Không biết đã bao nhiêu, bắt gặp ánh mắt oán trách của Phó Tiêu, tôi đành nhíu mày, đưa tay nhéo má anh một cái: “Em nói rồi, chỉ là đàn anh thôi mà. Anh đừng nhìn em kiểu đó nữa.”

Nhìn như thể vợ mình đi gặp tình nhân không bằng.

Phó Tiêu rõ ràng không tin. 

Giờ anh trẻ con không thể tả.

Trán dán lên trán tôi, giọng đầy bất mãn: “Hắn từng cướp em khỏi tay anh và đã thành công.”

Tôi lo lắng liếc nhìn anh một cái.

Phó Tiêu với Mạnh Thư chưa từng gặp nhau, chẳng lẽ anh nhớ nhầm?

Ai ngờ vừa chạm phải ánh mắt tôi, anh lại càng tức: “Vì hắn mà em còn nghi ngờ anh nữa! Em... em không còn yêu anh nữa đúng không?”

Tôi không thể gánh nổi tội danh này. Bất đắc dĩ, tôi đành dẫn anh theo cùng.

Nhưng tôi không ngờ không khí lại trở nên căng thẳng đến vậy.

Suốt cả quãng đường, chỉ cần tôi nói một câu với Mạnh Thư, Phó Tiêu lập tức chen vào một cách cứng nhắc.

Lúc thì than nhức đầu, lúc thì bảo bị lóa mắt. Cái kiểu châm chọc mỉa mai của anh đúng là không ai sánh bằng.

Tôi cảm thấy như mình đang dắt theo một đứa trẻ ngỗ nghịch, không thể đánh cũng chẳng nỡ mắng, lại còn cực kỳ giỏi giả vờ tủi thân.

Cuối cùng cũng thuyết phục được anh chịu ngồi yên trong xe một mình.

Tôi quay đầu, mời Mạnh Thư về nhà ăn cơm.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo